Đại Lộ 29 Tháng 2
Phước Văn Đoàn
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Đại Lộ 29 Tháng 2

Chương 02: Hai Kẻ Giãi Bày

Độ dài: 5,322 từ - Lần cuối: - Bình luận: 0

Tôi theo Gió đi bộ thêm khoảng 10 phút thì cậu ta rẽ vào một tuyến đường bao biển. Nhà cửa từ đây cũng bắt đầu thưa thớt dần. Và khi nhận ra thì xung quanh chỉ còn lại tôi và bóng hình của Gió, dưới vòm trời đêm rộng lớn không một gợn mây, khiến nó trở nên sâu thẳm vô cùng. Tựa hồ muốn nuốt trọn lấy thế giới này vậy.

Gió vẫn tiếp tục bước đi, nhịp chân ung dung hệt như cô thiếu nữ đang đi dạo. Nhưng trên gương mặt lúc nào cũng đượm một nét buồn của cô thiếu nữ ấy lại mang một mục đích mơ hồ nào đó.

Con đường này mới được hoàn thiện cách đây không lâu, để tiện cho việc di chuyển tới hệ thống xả từ một hồ nước lớn ra biển. Tuy ban ngày, nơi đây vốn là địa điểm câu cá lí tưởng của những ông chú nhàn rỗi, nhưng về đêm thì chẳng có mấy ai lui tới. Gió từ biển thổi vào mang theo vị mặn mà của muối, khẽ lay tán cây hai bên đường xào xạc, mơn trớn lên da tôi và thổi tung mái tóc của cô gái đang đi phía trước.Tiếng sóng biển rì rào, tựa điệu nhạc cổ điển du dương, nhẹ nhàng, nghe hoài không biết chán.

Tất cả những điều đó khiến không gian mà tôi đang cảm nhận trở nên mát mẻ và dễ chịu vô cùng. Khác hẳn với sự xô bồ ban ngày. Đồng thời cũng khác hẳn với thành phố ồn ào, náo nhiệt ngay bên cạnh.

.

Có tiếng nước chảy. Vậy ra hôm nay chính là ngày xả nước à?

Càng đến gần thì âm thanh xối xả đó, cộng với tiếng bước chân từ đằng xa vọng lại của Gió càng rõ rệt hơn. Và cũng từ đây, tốc độ của cậu ấy giảm dần . Rồi dừng hẳn khi lên đến cây cầu, nằm ngay trên hệ thống thoát nước đó. Thấy vậy, tôi cùng dừng lại ở một góc khuất, thiếu ánh sáng rồi tiếp tục quan sát.

Cậu ta chậm rãi tiến ra ngoài, chống khuỷu tay vào thành lan can bằng kim loại bóng loáng, trầm tư nhìn về một nơi xa xăm nào đó ngoài đại dương.

Và cho dù đã học cùng nhau hơn nửa năm trời, nhưng phải đến lúc này, tôi mới có cơ hội được tự do ngắm nhìn Gió. Khuôn mặt ưa nhìn, đôi mắt sắc xảo, cần cổ thanh tú, khuôn ngực khiêm tốn, vòng eo vừa phải và đôi chân mảnh khảnh. Mái tóc dài được nhuộm vàng bị gió thổi bay, khiến thỉnh thoảng cậu ấy phải đưa tay lên vén chúng ra sau vành tai. Tất cả những yêu tố đó, nếu kết hợp với tính cách lạnh lùng có phần ương bướng, đôi khi là ngỗ ngược mà tôi thường thấy trên lớp. Thì cô gái này thật sự mang một nét đẹp rất riêng, vô cùng quyến rũ.

Ở ngoài khơi xa nơi tôi và Gió đang hướng tới, muôn vàn ánh điện của các con tàu lớn, du thuyền với đủ mọi màu sắc và cường độ khác nhau, tạo thành một đường sáng lung linh. Đồng thời phản chiếu xuống mặt biển đang không ngừng nhấp nhô, khiến khung cảnh trước mắt tôi trở nên quá đỗi sống động, và cũng là khung cảnh đẹp nhất mà tôi từng có cơ hội được chiêm ngưỡng.

"A!" Tôi vẫn ngây người, vừa đắm chìm trong thứ cảm giác mới mẻ đó, vừa suy nghĩ: "Tại sao phải mất đến 16 năm, mình mới tới được nơi này nhỉ? Nó ở thật gần, cơ mà cũng thật xa. Ngỡ rằng không bao giờ tìm thấy, nhưng lại xuất hiện rất bất ngờ và đường đột." Rốt cuộc thì tôi đã đánh mất bao nhiêu điều quý giá. Hoặc tôi phải hỏi bản thân còn lại những gì?

.

Cứ tự độc thoại nội tâm như vậy, tôi lại đảo mắt về phía Gió, rồi nhận ra cậu ta tới đây, hoàn toàn là có lí do. Chỉ là lí do ấy điên rồ đến mức chính tôi cũng không thể tưởng tượng nổi.

Cô gái ấy đang đưa tay xuống kéo đôi tất trắng của mình ra, rồi nhét vào chiếc dày được đặt gọn gàng dưới đất, để lộ đôi bàn chân trần nhỏ nhắn. Kế đến, cậu ấy tháo chiếc cặp trên lưng, đặt dựa vào lan can cầu. Trầm ngâm ngắm nhìn mặt biển thêm vài giây, sau đó vịn tay vào ống kim loại, từ từ leo lên.

Cậu ta lại định làm cái quái gì vậy? Đừng nói là...

Khi mà suy đoán của tôi vẫn chưa được định hình cụ thể, thì Gió đã đứng chênh vênh trên thành cầu. Cúi xuống nhìn dòng nước đang cuồn cuộn chảy bằng ánh mắt vô hồn nhưng vương chút đau khổ. Vẻ mặt đó, còn hơn là thỏa hiệp với số phận. Cứ như cậu ta đã tìm ra một lí do để rũ bỏ mọi thứ vậy.

Dừng lại!

Không hiểu sao lúc đó, tôi lại bật ra khỏi chỗ trốn mà lao đến. Ngăn cản, không để Gió có thể chấm dứt cuộc đời của mình. Dù chẳng hiểu lí do nhưng tôi vẫn đang chạy với một tốc độ bản thân nghĩ là nhanh nhất. Cổ họng khô cứng, không thể nói thành lời. Và chỉ khi cả cơ thể của Gió bật khỏi thành cầu, tôi mới đủ sức gào lên:

"DỪNG LẠI!"

Rầm.

"Hự!"

..........

Thân trên tôi đập mạnh vào lan can cầu, khiến lồng ngực như bị một vật nặng khủng khiếp đè lên. Đến khi định thần lại, tôi mới nhận ra mình đang nắm chặt lấy bàn tay của Gió, còn cậu ta lúc này đang đung đưa giữa khoảng không. Bên dưới là dòng nước nãy giờ vẫn không ngừng chảy siết, như chắc chắn có thể cuốn trôi mọi thứ và nhấn chìm nó xuống tận nơi sâu thẳm nhất.

"Cậu là..." Nhận ra tôi, cô gái đó ngạc nhiên hỏi. Nhưng tôi thì chẳng thể trả lời được nữa.

Nhịp tim đập mạnh trong lồng ngực, thần kinh căng ra, hàm răng nghiến chặt. Vài giọt mồ hôi từ thái dương lăn xuống cằm, rồi nhỏ vào hai bàn tay đã nổi đầy những mạch máu xanh.

Chết tiệt! Tôi phải kéo cô ấy lên, nhưng biết kéo thế nào bây giờ khi quá nửa cơ thể tôi cũng đang chơi vơi bên ngoài thành cầu? Nghĩ đi Sóng ơi. Chết tiệt!

Tuy nhiên, trước những nỗ lực đó, Gió từ ánh mắt ngạc nhiên vừa nãy, lại trở về với dáng vẻ tuyệt vọng ban đầu. Cậu ấy nhìn tôi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng có phần thúc giục:

"Buông ra đi! không thì cậu cũng sẽ ngã khỏi đó mất."

Tôi vẫn im lặng, xong cánh tay và bả vai xem chừng đã đuối sức lắm rồi, cứ như sắp rời ra vậy. Cho đến khi biết rằng chỉ với mấy lời đó thì sẽ không thể nào khiến tôi thay đổi quyết tâm, cô gái phía dưới mới nhìn thẳng vào mắt tôi, khẽ mỉm cười rồi nói. Một câu nói như lời thì thầm từ tận trái tim vậy:

"Cậu..........?"

Quá đỗi bất ngờ trước khoảnh khắc ấy, trọng tâm của cơ thể tôi thoáng chốc đã biến mất hoàn toàn, hai chân lập tức mềm nhũn. Rồi chỉ một giây sau, cả người tôi tuột khỏi thành cầu, rơi xuống dòng nước lạnh lẽo, điên cuồng chảy phía dưới. Cả tôi và Gió.

Dưới áp lực nặng nề, không gian xung quanh tôi tối xầm lại. Ý thức trở nên mờ nhạt rồi biến mất. Những gì tôi còn nghĩ được trước thời khắc ấy, chỉ vỏn vẹn một điều ngắn ngủi:

"Thì ra đây chính là cái chết, là thứ mà bấy lâu nay mình vẫn hằng khao khát ư? Sau cùng thì nó vẫn luôn dễ dàng và đường đột hơn mình tưởng nhỉ?"

*

Một thứ gì đó nén thật mạnh vào phổi, từng nhịp nhanh và liên tục, nước từ cuống họng trào ra cả miệng lẫn mũi, khiến tôi bừng tỉnh, họ sặc sụa rồi cố gắng hít thở để lấy oxi. Và phải 1 phút sau, tôi mới hơi định thần lại, đồng thời nhận ra mình vẫn còn sống. Hay chính xác hơn là tử thần vẫn chưa chịu đưa tôi rời khỏi thế giới này.

Quả nhiên, cho dù có đứng giữa ranh giới của hai thế giới thì cái chết vẫn còn là quá xa vời đối với tôi nhỉ? Lần nào cũng vậy.

Vừa hụt hẫng nghĩ, vừa quan sát xung quanh bằng cặp mắt còn ầng ậng nước, tôi mới nhận ra mình đang nằm trên một bãi cát, cách hệ thống xả không xa. Nhưng cũng không thể gọi là gần khi vừa bị nước cuốn đi. Còn Gió thì đang quỳ bên cạnh, hai bàn tay chống xuống nền cát, hơi thở nặng nhọc không ra hơi, cả cơ thể chẳng khác gì tôi, đều sũng nước. Vài lọn tóc vàng dính cả vào má, vào trán, phần còn lại thì xõa xuống tấm lưng đang không ngừng run rẩy kia.

Chẳng cần phải nói cũng biết, rằng cậu ấy chính là người đã cứu tôi lên khỏi dòng nước điên cuồng như lũ quét đó, và hô hấp nhân tạo để giúp tôi sống lại. Nhớ đến đây, tôi dù vẫn còn đuối sức, nhưng vẫn ngồi ngay lại, nhìn Gió rồi chất vấn:

"Tại sao cậu lại làm vậy?”

“Câu hỏi đó là của tôi mới phải. Tôi đã nói là hãy buông tay ra rồi mà?” Cậu ta biện minh một cách khó nhọc.

Tuy nhiên, chính câu nói ấy lại đang phủ nhận mọi nỗ lực, đến nỗi gần như phải đánh đổi cả mạng sống của tôi. Nên chỉ nhìn Gió rồi cau mày khó chịu:

"Phải chứng kiến một đứa con gái tự tử, thậm chí còn có khả năng trở thành nghi phạm của vụ án không chừng. Cậu nghĩ tôi để yên cho cậu chết sao?”

“Tôi thì làm sao có thể chết được cơ chứ?” Cô gái ấy bắt đầu hơi mất bình tĩnh, nhưng khi biết mình vừa nói điều gì đó kì lạ, cậu ta lập tức dịu giọng, nhìn tôi rồi hỏi: “Nói như thế, không lẽ cậu đang theo dõi tôi ư?”

"Nhưng…” Nhận ra cuộc nói chuyện này đang dần chuyển thành cãi vã, tôi đành thôi phản bác, chỉ đưa hai bàn tay đầy cát lên ngang đầu, ra chiều bỏ cuộc: “Đúng thế, tôi đã theo dõi cậu đấy.”

Sự thật thì đâu có nặng nề và nghiêm trọng đến vậy, nhưng tôi của lúc này lại không muốn biện minh. Mà cho dù có cố nói gì đi chăng nữa thì cậu ta chắc chắn sẽ chẳng tin.

"Từ bao giờ?" Gió nhìn như xoáy thẳng vào tôi bằng ánh mắt hình viên đạn rồi nghiêm giọng hỏi. Tôi tuy hơi bất an nhưng cũng trả lời:

"Mới đây thôi, ngay sau khi thấy cậu bước ra từ tòa siêu thị phức hợp đó. Ban đầu, tôi chỉ đi theo vì chúng ta cùng đường chứ không hề có ý gì khác." Đó hoàn toàn là sự thật. Thế nhưng nghe đến đây, Gió lại lo lắng, nhìn tôi rồi hỏi tiếp, có lẽ như đã hiểu ra phần mà tôi cố tình bỏ lửng rồi chăng?

"Vậy cậu bắt đầu chủ động đi theo tôi từ lúc chứng kiến việc đó ư?"

Chắc chắn cậu ta đang nói về hành động nghĩa hiệp mà không muốn ai biết của mình. Dù chẳng hiểu lí do để cô gái này làm vậy, tôi vẫn gật đầu xác nhận. Gió không hỏi nữa, khuôn mặt trầm ngâm như đang suy nghĩ. Tôi cũng vậy. Rồi chỉ sau vài giây im lặng, nhớ ra nguyên nhân dẫn chúng tôi đến tình trạng khó xử này, tôi lại không kìm nén được sự hiếu kì mà lên tiếng:

"Tôi đã trả lời tất cả mọi thứ rồi, vậy nên cậu cũng hãy mau cho tôi biết lí do khiến cậu tự tử đi!"

Khác với tôi, một "tôi" đã hoàn toàn vô dụng, thì Gió vẫn còn giá trị để tồn tại trong thế giới này. Bản thân Gió cũng hiểu điều đó hơn bất kì ai, khi đã thành công lấy lại chiếc ví cho người phụ nữ kia. Chính vì thế nên cậu ta càng chẳng có lí do gì để chấm dứt cuộc đời của mình cả. Nhận định ấy cứ len lỏi trong đầu tôi không dứt.

Nhưng suy cho cùng, đây vốn là vấn đề riêng của mỗi người, và tôi thì không có quyền xen vào rồi đưa ra những lời nhận xét mang tính chủ quan. Phần còn lại, tôi cũng không phải kẻ thích can thiệp hay dính líu tới mấy chuyện như thế này. Nên Gió hoàn toàn có thể từ chối lời giải thích, thậm chí là đuổi tôi đi để tiếp tục công việc còn đang dang dở. Tất nhiên tôi cũng sẽ chẳng có dù chỉ một chút bất mãn nào cả.

Nhưng không như tôi nghĩ, cô gái ấy nhặt từ dưới nền cát lên một mảnh vỏ sò to, bị vỡ một nửa, rồi đặt góc nhọn vào lòng bàn tay của mình mà cứa thật dứt khoát. Ngay sau đó, vài giọt máu từ vết thương có phần khá sâu đó rỉ ra, tụ lại thành dòng và nhỏ xuống đất. Ban đầu, khi chứng kiến hành động thô bạo đó, tôi đã không khỏi rùng mình, còn Gió vẫn vô cảm như mọi ngày, gương mặt chẳng để lộ chút cảm giác nào gọi là đau đớn.

Nhưng cho đến khi tôi định lên tiếng thắc mắc thì lại không khỏi bất ngờ vì vết thương, vốn thuộc trường hợp cần phải khử trùng và băng bó ngay, lại đang dần khép lại, phục hồi với tốc độ đáng kinh ngạc. Cuối cùng, dấu hiệu duy nhất để nhận biết nơi đó từng bị thương chỉ còn là một vệt máu đỏ tươi. Cậu ấy mới nheo mắt, nhìn tôi rồi từ tốn lên tiếng:

“Như đã nói, tôi vốn dĩ không thể chết. Hay đúng hơn là tôi bất tử.”

“Không lẽ…” Một dự cảm lóe lên trong đầu tôi ngay tức khắc. Có khi nào…? Chắc chắn là vậy rồi. Nhưng để xác nhận điều bản thân đang nghĩ là đúng, tôi nhìn thẳng vào cô gái bên cạnh rồi hỏi. Một câu hỏi mà trước đây, chính tôi còn tưởng rằng bản thân sẽ chẳng bao giờ nói với ai: “… cậu có được năng lực này từ ‘Đại Lộ 29/2’ ư?”

Thoáng nghe đến thuật ngữ đó, gương mặt Gió lộ vẻ ngạc nhiên, chớp mắt mấy cái. Những giọt nước vẫn đang chảy từ thái dương, lăn dài trên gò má. Rồi cậu ta hỏi lại, thái độ có phần giao động:

"Cậu biết, à không, tin vào cái lời đồn mà người ta vẫn cho rằng vớ vẩn đó ư?"

Tôi gật đầu, giải thích điều mà cả tôi và Gió đều đã biết rõ:

"Một con đường lớn chỉ xuất hiện bốn năm một lần, từ đêm đến rạng sáng ngày 29/2. Những người không bị ảnh hưởng bởi nó trong quá khứ, thì chẳng thể chủ động tìm thấy. Nhưng nếu vô tình đến được nơi đấy, thì sẽ được những kẻ vượt quá trí hiểu biết của loài người, ban cho một điều ước, hoặc một năng lực vốn chỉ tồn tại trong tưởng tượng." Tôi ngập ngừng giây lát: "Tuy nhiên, điều ước đó không thể dành cho bản thân mình, và đối tượng hưởng lợi sẽ phải trả một cái giá vô cùng đắt. Thậm chí bằng cả mạng sống không chừng."

"Không ngờ cậu lại biết rõ về nó thật đấy! Có khi nào cậu cũng có liên quan tới 'Đại Lộ 29/2'?"

Nhận ra Gió đang thăm dò, và cơ bản cũng vì đối phương đã tiết lộ chuyện của mình rồi, nên tôi cũng chẳng có lí do gì để giấu diếm nữa, mà chỉ bình thản nói:

"Đúng vậy, tôi cũng có một năng lực, nhưng khác với cậu, nó không phải là 'bất tử' mà là 'chia sẻ tuổi thọ'."

"Chia sẻ tuổi thọ?" Cậu ta hỏi lại, thái độ có chút ngờ vực, khó hiểu.

"Nó là nghĩa đen luôn đấy, nên cậu không nghe nhầm đâu. Tôi có thể cho người khác một phần sinh mạng còn lại của chính mình."

Gió im lặng, hướng mắt nhìn những ánh đèn lung linh phản chiếu nơi mặt nước, ra ý bảo tôi nói tiếp. Thấy thế, tôi khẽ liếm môi. Vị mặn ở đầu lưỡi hòa quyện với cái khô rát do từng uống phải nước biển, khiến cổ họng tôi khát tợn. Nên đành nuốt nước bọt rồi mới tiếp tục giải thích:

"Nói là thế nhưng không phải cứ thích là có thể luân chuyển tuổi thọ một cách bừa bãi được, mà chỉ dành cho những người vừa mới chết thôi. Chỉ cần cơ thể và não bộ không tổn thương quá nhiều, thì tôi có thể giúp họ sống lại và khỏe mạnh trong vòng tối đa sáu giờ đồng hồ."

"Tôi hiểu rồi, có vẻ giống với hiện tượng 'Hồi quang phản chiếu' trong Phật giáo ấy nhỉ?"

Gió tiếp lời bằng một thuật ngữ mà tôi đã từng tìm hiểu qua. Đó là hiện tượng xảy ra ở những người bị bệnh nặng đến độ không cách nào chữa khỏi, hoặc những người mới chết. Đột nhiên tỉnh lại, minh mẫn lạ thường, nói cười hoạt bát, ăn uống khỏe mạnh, nhưng chắc chắn sẽ qua đời ở một tương lai không xa.

Nhìn chung thì đúng như Gió nhận định, rằng về bản chất thì nó không khác nhiều so với năng lực mà tôi đang có. Rồi cậu ta hỏi tiếp:

"Nhưng cái giá mà cậu phải trả để sở hữu được năng lực này là gì?"

Ban đầu, tôi không rõ vì sao cô gái này lại quan tâm đến nó. Nhưng khi cuộc nói chuyện này kết thúc, tôi mới hiểu ra. Còn lúc này, tôi chỉ ngước lên, đăm chiêu nhìn bầu trời đêm, cố gắng tìm kiếm những ngôi sao đang phát ra ánh sáng le lói, lập lòe như sắp tắt, ở nơi tận cùng vũ trụ, rồi mới thở dài mà nói. Không nén nổi cảm xúc buồn buồn:

"Mỗi lần giúp họ hồi sinh thì tuổi thọ của tôi cũng sẽ bị hao hụt. Nhưng không phải bằng với khoảng thời gian sáu giờ đó, mà là nhiều hơn gấp 1000 lần, tương đương 250 ngày lận. Vậy nên cho dù có nhìn theo hướng nào thì đây cũng chỉ là thứ năng lực lỗi và vô dụng mà thôi."

Sau tất cả, nó có khác gì tôi đâu? Một kẻ thất bại không đáng được sinh ra, và cũng không thể tìm được lí do để bản thân tiếp tục tồn tại. Nhưng trước đây, một bộ phim hay quyển sách nào đó mà tôi từng đọc qua, được viết như thế này: không có năng lực nào là vô dụng cả, chỉ có kẻ sở hữu chúng không biết vận dụng mà thôi. Nghĩ tới đây, tôi lại càng cảm thấy thất vọng về bản thân thêm một chút nữa. Nên liền quay sang, nhìn Gió nãy giờ vẫn im lặng rồi hỏi:

"Còn cậu thì sao?"

Chỉ là một câu hỏi vu vơ, không đầu đuôi cũng chẳng rõ mục đích gì. Tuy nhiên cậu ta chắc chắn đã hiểu. Thái độ lưỡng lự nhưng vẫn từ tốn giải thích:

"Tôi từ khi có được thứ năng lực này đã, đang và sẽ phải gánh chịu, một nửa nỗi đau về cả thể xác lẫn tinh thần của toàn bộ người dân trên hòn đảo này.”

Tôi sững người. Những lời Gió nói, tuyệt nhiên đều lọt vào tai không sót một từ. Có điều, lí trí của tôi thì không thể chấp nhận những gì bản thân vừa nghe thấy. Chuyện như vậy không thể nào xảy ra được, tôi tự nhủ, kiên quyết phủ nhận điều mà các giác quan vừa báo về.

Hòn đảo chết tiệt này có dân số hơn 300 ngàn người. Nhưng mỗi chúng ta đều biết rằng những cơn đau thể xác thì luôn đến đường đột, chẳng ngoại trừ ai, còn sự giày vò về tinh thần chính là hình thức tra tấn kinh khủng nhất. Vậy mà Gió suốt bấy lâu nay, ở mọi thời điểm ngay cả trong giấc ngủ, lúc làm việc, nghỉ ngơi, thậm chí ở hiện tại, khi nói chuyện với tôi bằng vẻ mặt vô cảm như thế này, cậu ta cũng đang phải chịu sự đau đớn của tất cả người dân trên đảo cộng lại ư?

“Không thể nào!”

Bất giác, những suy nghĩ trong lòng tôi bật thành lời nói, đồng thời cũng hiểu ra lý do cô gái ấy tìm đến cái chết. Chấm dứt cuộc đời mình chính là cách thiết thực nhất để thoát khỏi thứ lời nguyền điên rồ này. Nếu phải rơi vào hoàn cảnh hiện tại, chắc chắn tất cả mọi người, chẳng ngoại trừ tôi đều sẽ làm như thế. Nhưng Gió thì đâu còn là người bình thường nữa, cậu ta bất tử, cậu ta không thể chết đi. Đồng nghĩa với việc sẽ phải tồn tại vĩnh viễn, gánh chịu những cơn đau cho đến khi thế giới này tàn lụi.

Chỉ cần tưởng tượng, tôi đã không khỏi rùng mình mà lên tiếng hỏi, dù bản thân đã biết trước câu trả lời:

“Cậu ổn với điều đó sao?”

“Tôi quen rồi.” Gió chỉ cười nhạt, mắt vẫn hướng về phía mặt biển đen ngòm, không thể nhìn thấy đáy.

Đây là lần đầu tiên.

Trong suốt gần sáu tháng học cùng nhau, đây chính là lần đầu tiên tôi thấy nụ cười nở trên bờ môi người con gái ấy. Dù đó có là nụ cười của sự mệt mỏi hay đau khổ, thì trong đó vẫn vương chút nhẹ nhõm, như đã trút bỏ một phần gánh nặng mà bản thân không thể giãi bày được với ai.

Hai chúng tôi, cả hai cùng im lặng và thả mình vào những tâm tư, nỗi lòng riêng. Cho đến khi âm thanh từ hệ thống thoát nước bên cạnh nhỏ dần, không còn dữ dội như lúc trước, Gió mới đứng dậy, vén hết mấy lọn tóc còn ướt ra rằng sau, đưa tay phủi qua đầu gối, ống quần, khiến cát rơi xuống đất lạo xạo. Sau đó cậu ta mới liếc nhìn tôi bằng ánh mắt đầy xa cách mọi ngày rồi lạnh lùng nói:

“Cuộc nói chuyện ngày hôm nay, và cả bí mật mà chúng ta biết về nhau nữa, tôi sẽ giữ kín nên hiển nhiên cậu cũng vậy nhỉ? Vì thế, từ ngày mai hãy cứ coi như giữa chúng ta chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Tôi với cậu vẫn chỉ là hai kẻ thất bại và cô độc mà thôi. Còn giờ thì …chào nhé, Sóng!”

Cô gái ấy khẽ gọi tên tôi, rồi quay người, men theo những bậc đá bước lên cây cầu hai chúng tôi đã rơi xuống. Tới nơi, Gió cúi người cầm đôi giày, đồng thời đeo chiếc cặp lên vai, phủ đi mái tóc đã hơi khô đang nhẹ nhàng đung đưa.

Những điều đó, cậu không cần phải cân nhắc đâu với tôi đâu, bởi vì vốn dĩ tôi cũng chẳng có ý định sẽ thay đổi mối quan hệ này, hay chỉ đơn thuần là nhìn nhận khác về cậu. Nhưng bất chợt, một dòng hồi ức lóe lên trong đầu, khiến tôi vội vàng hỏi, trước khi hình bóng của Gió tiến dần vào màn đêm:

“Nếu mọi người đau khổ thì cậu cũng sẽ chịu chung cảm giác ấy, vậy nên cậu đã và vẫn sẽ giúp đỡ họ trong khả năng có thể. Lý do đó tôi hoàn toàn hiểu được. Nhưng tại sao cậu lại luôn cố gắng phủ nhận công lao của mình? Thậm chí còn khiến cho những người đáng lẽ phải mang ơn, tỏ ra ác cảm với bản thân như thế?”

‘Thật nực cười khi kẻ đang bị tổn thương lại muốn làm tổn thương người khác’. Suy cho cùng, câu nói ấy đúng với hoàn cảnh hiện tại của Gió. Nghe tôi hỏi, cậu ta dừng bước, quay lại nhìn tôi và nói. Chất giọng vẫn nhẹ nhàng như mọi khi, dù cách một khoảng khá xa nhưng lại chẳng thể lẫn với tiếng sóng, hay âm thanh của gió rít bên tai:

“Để tôi cho cậu biết thêm một điều, rằng tôi đã giết người đấy. Vậy nên tôi mong cậu đừng cố gắng đào sâu thêm nữa, vì câu trả lời mà cậu nhận được, chắc chắn sẽ chẳng tốt đẹp gì đâu.”

Chứng kiến về mặt bình thản đó, không hiểu sao tôi cảm thấy mình có thể tin vào những lời cuối cùng của Gió, tin vào việc một cô gái 16 tuổi từng mang trọng tội. Có rất nhiều lý do phức tạp dẫn đến kết luận ấy, nhưng nếu phải chỉ ra một nguyên nhân nổi bật nhất thì có lẽ bởi đối phương chính là Gió.

Tin tưởng vào một người mới nói chuyện lần đầu kể cũng lạ, nhưng… tôi cảm thấy rằng người con gái này không hề nói dối. Thậm chí còn đang cố gắng chấp nhận điều đó, như cái cách mà tôi chấp nhận sự nghiệt ngã của thế giới này vậy.

Tôi vẫn ở đó, một mình ngồi trên bãi cát, suy nghĩ mông lung. Cho đến khi âm thanh nước chảy chỉ còn là tiếng róc rách, mới nhận ra mình đang run lên vì lạnh. Phải rồi nhỉ, tiết trời mới chỉ sắp sang tháng Ba thôi, cơ thể lại còn ướt sũng thế này, nếu cứ ngồi đây mãi thì sẽ cảm mất.

Nghĩ thế, tôi liền chống hai tay xuống đất để đứng dậy, phủi qua lớp cát dính trên quần áo rồi lếch thếch trở về nhà, với một tâm trạng vô cùng khó tả.

*

Từ bãi biển, tôi phải đi bộ hơn 20 phút mới về đến nhà.

Suốt bảy năm nay, căn nhà hai tầng này vẫn lạnh lẽo, trống trải và thiếu hơi người. Nhưng đối với tôi thì nó luôn toát lên một thứ mùi thật thân thuộc.

Người tôi lạnh run, mỏi rã rời, hai hàm răng đánh cầm cập vào nhau, đầu tóc và cả cơ thể thì nhem nhép dính đầy nước biển lẫn cát. Điều tôi nghĩ đến nãy giờ, chính là trút bỏ được bộ đồ nặng trịch, cùng cảm giác ướt át khó chịu này. Nhưng cây kim ngắn của chiếc đồng hồ trên tường đã chạy quá số chín, bụng thì cồn cào đói, nên dù rất muốn tắm nước nóng thật lâu, tôi vẫn cố giải quyết cho xong, mặc quần áo rồi quay vào nhà.

Nấu nướng, ăn uống và dọn dẹp mất vỏn vẹn nửa tiếng đồng hồ. Nói cho sang vậy, chứ thực chất chỉ là trộn mì gói với cơm nguội hôm qua còn thừa mà ăn cho qua bữa. Xong xuôi, tôi định bụng sẽ đi ngủ sớm, bởi vì có thức thì cũng chẳng còn việc gì để làm.

Lúc lên đến tầng hai, sự chú ý của tôi chợt đổ dồn về căn phòng luôn đóng kín ở phía cuối hành lang. Trước đây, nó từng là phòng của chị Biển. Nhưng từ khi chị mất thì lại được tận dụng làm phòng thờ. Vào những ngày Rằm hay đầu tháng, giỗ chạp và các dịp lễ lớn, tôi vẫn luôn thắp hương và mong nhận được sự tha thứ từ chị.

Nhưng lúc này, không hiểu sao khi nhìn về căn phòng đó, thì khoảnh khắc tôi cố gắng kéo cô gái tên Gió lên khỏi thành cầu đột nhiên ùa về. Nên cũng chậm rãi tiến đến, mở cửa rồi bước vào trong.

Nơi đây từng có rất nhiều đồ đạc, tủ quần áo kê ngay sát cửa, bên trong là một chiếc giường đơn, và bàn học thì được đặt hướng ra cửa sổ. Mỗi khi tôi vào đây, căn phòng luôn phảng phất mùi nước hoa thật nhẹ nhàng, dễ chịu, không gian ấm áp lạ thường. Nhưng bây giờ, tất cả những điều đó đều không còn nữa, và thứ duy nhất hiện hữu chỉ là một chiếc bàn thờ nhỏ. Trên đó là tấm di ảnh của cô gái đương tuổi đôi mươi.

Ngắm nhìn chị, nét mặt bấy lâu nay vẫn luôn vui tươi, xinh đẹp và hiền dịu mà tôi khẽ thở dài. Liền với tay rút một nén nhang, đưa vào ngọn lửa đèn dầu phát ra ánh sánh lập lòe, chờ đến khi đầu cây nhang cháy đỏ rực mới cắm vào bát hương đặt chính giữa bàn. Chẳng hành lễ hay khấn vái gì cả, chỉ cúi đầu rồi chậm rãi lùi về phía sau. Ngồi xuống tựa lưng vào tường và hướng mắt lên làn khói mỏng manh.

Không biết đã bao lâu trôi qua, tôi vẫn cứ ngồi bó gối như thế, chẳng hề di chuyển lấy dù chỉ một ly.

.

Trái tim là thứ hễ có thời gian thả lỏng thì liền khơi gợi lại những ký ức, những trăn trở mà con người ta không muốn nhớ tới, không muốn đào sâu thêm. Và tôi của lúc này cũng vậy. Khi nhìn chị, những dòng hồi ức hai chị em còn vui vẻ bên nhau, ngày chị mất, cuộc sống vô cùng tồi tệ của tôi trong suốt bảy năm qua cứ thế ùa về. Và dừng lại ngay tại khoảnh khắc Gió nói với tôi câu ấy: “Cậu……….?”

“Chị này!” Chẳng hiểu sao tôi lập tức lên tiếng, âm thanh chỉ nhỏ như thì thầm: “Chuyện ngày hôm nay, chị đã chứng kiến toàn bộ, đúng chứ?”

Không có tiếng đáp lại. Cho dù đó chính là điều mà tôi mong muốn nhất bấy lâu nay. Cũng chẳng biết chị có dõi theo tôi trong thời khắc ấy không? Dẫu thế, tôi vẫn nói tiếp:

“Chị cũng từng hỏi em như vậy nhỉ? Nhưng ngày đó, và đến tận bây giờ vẫn thế, em đã chẳng thể trả lời được. Nên nếu là chị, liệu chị sẽ đáp lại như thế nào đây?”

Vẫn nhìn gương mặt tươi tắn, hạnh phúc của cô thiếu nữ trong di ảnh, tôi từ từ đổ người nằm xuống mà chẳng có ý định sẽ rời đi. Cứ như đang chờ đợi một điều gì đó, một câu trả lời nào đó, và một phép màu nào đó sẽ xảy đến.

Dẫu biết rằng có qua bao lâu đi nữa, nó cũng chẳng bao giờ trở thành sự thật, nhưng tôi vẫn chờ đợi. Để rồi buổi sáng hôm sau, cái điều tốt đẹp mà tôi thực sự mong chờ đã bắt đầu xảy ra. Bằng cách chẳng mấy tốt đẹp gì.

-OoO-

Tham gia Hako Discord tại https://hako.vn/discord

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận