Câu chuyện của một lính đ...
べあうるふ-bearwolf
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Ký ức bị mất

Chương 162: Cơ thể lạnh

0 Bình luận - Độ dài: 953 từ - Cập nhật:

Quân địch mà Ezar nhắc tới...Ta nghĩ đó có lẽ là Mashambar. Trong trường hợp đó, việc Nenel nói chuyện bình thường với Razat vào ngày hôm trước là điều hợp lý.

Nhưng, hoàng tử đã nói chuyện với Razat trước đó chưa? Ta không hiểu điều đó. Đầu ta như muốn nổ tung khói.

Ngoài ra, ông ta muốn làm cái quái gì khi ở trong nhà ta và tiếp quản hội của ta? Đây có phải là một sự tiếp quản? Hay là đang nhắm đến quyền thừa kế của sư phụ?

Người duy nhất trong lâu đài có thể nói chuyện là Ruth, nhưng hắn toàn là kẻ say rượu, và người duy nhất còn lại là Nenel... Nhưng địa vị của người đó quá khác biệt. Cô ấy không phải là người mà ai cũng có thể dễ dàng gặp được.

“À, ừ… Rush-san,” giọng của Tarzia đột nhiên vang lên từ phía sau ta, tim ta như ngừng đập!

“T-tôi xin lỗi, nhưng tôi muốn một ít rêu ở trên cao một chút…”

Ta càng tức giận hơn vì cô bồn chồn và nói không rõ ràng, ta hiểu, cô chỉ muốn ta cho mượn bờ vai thôi phải không?

Nghe được những lời đó, cô cũng đỏ mặt gật đầu.

Ezar đang giúp đỡ Togari và Zeal đang chơi với Chibi và Finn. Ta hiểu rồi, cuối cùng thì ta là người duy nhất có thời gian rảnh mặc dù ta là người cao nhất.

À, chỗ rêu mọc ở ngay gần thác nước. Tiếng nước vang vọng dưới chân ta. Có khá nhiều nước.

"Này, chỉ ở độ cao mà Rush-san có thể cho tôi mượn vai...Được không?"

Hơn nữa, vì gần thác nước nên những tia nước nhỏ chắc chắn sẽ bắn trúng. Ta phải cẩn thận để không bị trượt.

"Được không ? Không phải với Zeal, mà là với cùng một người đàn ông..."

“…Thoạt nhìn tôi có thể nói rằng Rush-san là một người giản dị và đáng tin cậy.”

Hmm, ta thực sự không biết mình đang được khen hay đang bị giễu cợt nữa.

Hơn nữa, ta không phải là một chiếc xe đẩy trên vai, ta chỉ đủ cao để có thể với tới bằng đôi chân của mình trên nó. Ta thậm chí không thể leo trèo bình thường vì ướt. Ngay cả Zeal cũng không thể làm được điều này.

Điều ta nhận ra khi trèo lên trên đó là cơ thể của cô ta... nhẹ đến không ngờ. Nếu ta đoán không sai, ta nghĩ cô ấy nhẹ cỡ Finn.

Ta tự nhủ trong đầu rằng có lẽ vì chỉ ăn rau nên sẽ không có thịt chút nào. Đúng, người này là một phụ nữ, khi nhìn lên, quần áo của cô ấy hoàn toàn lộ ra. Nếu ta vô tình nhìn trộm vào, có thể ta sẽ bị đánh giống như Zeal.

"Xin lỗi. Anh có thể di chuyển sang phải một chút được không?" Ta làm theo lời cô ấy yêu cầu, giúp cô ấy di chuyển sang trái và phải.

Cô ta dùng dao cạo sạch lớp rêu bám trên đá trên vách đá rồi cho vào một chiếc lọ nhỏ. Theo quan điểm của ta, nó chỉ là rêu thôi...Ta tự hỏi những thứ như thế này có tác dụng gì.

"Được rồi, bây giờ... hãy làm việc này thôi!" Tarzia có thể đã mất cảnh giác và trượt chân... nhưng theo ta, đó không phải là vấn đề lớn. Ta đã có thể bắt nhanh từ phía sau.

Cơ thể ấy rất nhẹ, nhưng khi ôm cô ta như thế này, ta có thể thấy cô ấy khá mảnh khảnh. Có lẽ là do ta đang mặc một chiếc áo khoác lớn. Ta không thể biết cô ấy gầy đến mức nào chỉ bằng cách nhìn vào vẻ ngoài của cô ấy.

...Ôi. Ta cần phải hạ thứ này xuống.

“Rush-san...'' Mặt cô lại hơi ửng đỏ. Đúng rồi.

Tuy nhiên, trái ngược với cảm xúc, lời nói của cô ấy rất nghiêm túc.

“Anh có thể vui lòng giữ như thế này thêm một lúc nữa được không ?”

"Eh……!?"

“Cơ thể của Rush-san thật ấm áp…” cô ấy nói, tựa đôi má lạnh giá của mình lên ngực ta.

Ta hiểu rồi, cô đã ngâm mình trong nước một thời gian dài nên việc bị cảm lạnh là điều đương nhiên…

Ta di chuyển đến một nơi mà nước từ thác không bắn tung tóe và ngồi xuống.

"À, ừ... anh có thể không thích nếu tôi nói điều gì đó như thế này, nhưng..."

Ta có thể cảm nhận được nhịp tim mãnh liệt phát ra từ cơ thể mảnh khảnh của cô ấy.

“T-tôi yêu mùi hương của Rush-san và sức nóng của cơ thể anh…”

Thật không may, ta không biết làm thế nào để đáp lời. Giá như ta có thể ôm cô ấy thật chặt và sưởi ấm cơ thể lạnh giá của cô ấy… đó là tất cả những gì ta có thể nghĩ được lúc này.

Cảm giác này khác với Zeal và Nenel.

Ta chỉ làm theo lời cô ấy và ôm cô ấy, trong thâm tâm ta nghĩ rằng phụ nữ thật là những sinh vật gầy gò và yếu đuối...

“Rush, Togari nói bữa ăn đã sẵn sàng…” Đột nhiên, một khuôn mặt ló ra từ phía sau tảng đá. Đó là Finn.

"Ơ... ahhh! Yaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa"

"Ơ, tôi xin lỗi ! Có phải là Rush và chị … uhm ý là vậy không!?"

Khoảng thời gian ngắn ngủi giữa ta và cô ấy đã kết thúc như thế.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận