Tôi có hôn thê, nhưng nhỏ...
Sodayou Miwabe Sakura
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

WN

Chương 14 : Ăn trưa trên sân thượng, quả nhiên "Nữ phản diện" là số một

19 Bình luận - Độ dài: 1,499 từ - Cập nhật:

Trans : Khanhkhanhlmao 

Edit : tay phải khanhkhanh 

__________________________________ 

Sân thượng của trường cao trung Tenei mà chúng tôi theo học thường luôn mở cửa vào giờ nghỉ trưa và tan học. 

Bên cạnh chương trình giảng dạy, nơi đây có xu hướng giáo dục khá "Thoải mái". Nhà trường rất có thể sẽ bị phê phán vì việc này có nguy cơ biến đây trở thành nơi nguy hiểm hoặc là địa điểm tụ tập của mấy người côn đồ, rốt cuộc thì sân thượng vẫn được mở bởi phương châm của họ là "Tự chủ và tự túc".  

Dù có chuyện gì xảy ra thì đó là trách nhiệm của chính bạn. Dù rào chắn có cao đến đâu thì ở độ tuổi này nếu muốn chơi thì cứ nhảy qua mà chơi thôi, muốn trở thành tội phạm thì cứ việc làm.

Vấn đề là tự mình phải gánh chịu, đó là quan điểm của trường và việc tiếp cận như thế này khá hợp với tôi. À còn không được nghịch banh trên đây nữa, lý do thì rất đơn giản 'Nếu đáp dính đầu người ở dưới thì phiền lắm'."  

Đó là lý do vì sao việc mở cửa sân thượng được rất nhiều học sinh yêu thích. Không có nhiều người làm mấy trò dại... Có khá nhiều học sinh thường ăn trưa trên sân thượng vào giờ nghỉ trưa, rất nhiều là đằng khác.  

"…Đáng kinh ngạc thật đấy."  

"Vậy à?"  

Có khá nhiều người đang ở đây khi bốn người —tôi, Ryoko, Tomomi và Kiryu lên sân thượng. Tất cả dường như đang có khoảng thời gian vui vẻ, cùng thưởng thức đồ ăn và trò chuyện.  

"...Mỗi lần cô đến là mọi người lại bỏ chạy đi hết à?"  

"Tôi chẳng có ý làm hại ai cả đâu... bọn họ đâu nhất thiết phải chạy trốn cơ chứ?"  

Vẻ mặt Kiryu như muốn xin lỗi, nhưng mà kinh thật đấy. Chỉ cần cô ấy lên tới đây thì mọi người đều sẽ giật mình, sợ hãi quay mặt sang chỗ khác rồi vội vã bỏ đi mất. 

Có lẽ họ nghĩ cô đang chuẩn bị làm điều gì đó đầy ác độc chăng? Thì chủ yếu là do mấy cái hành vi hằng ngày của cổ thôi.  

"...Bọn mình bao được nguyên cái sân thượng rồi nè. Nào Kiryu-san, chúng ta cùng ăn đi! Ryoko đưa tui trải tấm thảm ra cho!"  

"Ừm, nhờ cậu đó Tomomi-chan."  

Ryoko lấy từ trong túi ra một tấm khăn trải picnic và đưa cho Tomomi. Nó khá lớn, khi nhỏ giũ một lần thì tấm khăn bung ra thành một hình vuông gọn gàng.  

"Xong! Nào Kiryu-san, ngồi xuống và thưởng thức nhé!"  

"E-Ể, C-Cảm ơn."  

"..."  

"C-Chuyện gì?"  

"Không... Mình chỉ có hơi ngạc nhiên thôi. Không ngờ cái từ 'Cảm ơn' ấy lại được phát ra từ miệng Kiryu-san đó."  

Oi cái con Tomomi! Thô lỗ hơi bị quá rồi đó! Nếu mà còn nói như thế thì cái mặt "Nữ phản diện" của Kiryu sẽ chui ra đấy!  

"...Đúng nhỉ. Quả thật là kể từ khi đến ngôi trường này tôi chỉ nói từ 'cảm ơn' được có vài lần thôi."  

"Thật hả? Mình không có ấn tượng về chuyện đó luôn đấy."  

Cái đấy? Nó sẽ không chui ra ngoài chứ?  

"Tôi đâu phải là loại người vô ơn? Chỉ đơn giản là... tôi chưa từng được làm điều gì đáng để biết ơn mà thôi. Nếu được mời như thế này và còn được chuẩn bị mọi thứ thì tất nhiên phải nói lời cảm ơn chứ."  

Xong Kiryu lại cúi đầu nói "Cảm ơn" rồi ngồi xuống tấm thảm. Tomomi và Ryoko cũng gật đầu "Ừ!" rồi ngồi xuống.  

"Nhưng mà... liệu đây có phải là ý tốt không?"  

"Tại sao?"  

"Bởi vì...tôi là 'hôn thê' của Toukujou-kun đấy? Đối với các cậu là vậy."  

Cô ấy liếc nhìn tôi một cái.  

"...Tôi không phải là 'Đối thủ' sao? Ít nhất thì tôi không nghĩ bản thân được mấy cậu yêu thích gì."  

"Kẻ thù hả~? Bà nghĩ sao? Ryoko?"  

"...Tui cũng không nghĩ là bản thân thích chuyện đó."  

"…Xin lỗi Kamo-san."  

"Wah! Đừng xin lỗi! Đó không phải lỗi của Kiryu-san... nếu có thì đó là lỗi của bố Hiroyuki-chan cơ!"  

"Không sai, nhưng cậu không thấy tội nghiệp cho ông ấy sao?"  

Mặc dù yêu quý cả Tomomi và Ryoko như con gái ruột... nhưng chỉ vài ngày qua đã khiến giá trị của ông trong mắt cả hai đã chạm đáy.  

"......Cho dù lý do là gì thì mình vẫn nghĩ rằng đó là điều khó chấp nhận."   

"Cậu nói chuyện này ‘Vô nghĩa' phải không? Nhưng mà ở một khía cạnh nào đó thì việc này là không thể tránh khỏi... dù sao thì tôi không có ý định từ bỏ."  

"......Ừm, vậy Còn Suzuki-san thì sao?"  

"Wahhi?"  

"Này! Sao bà lại tự tiện thế!"  

Tomomi, người vừa mở hộp bento của mình và đang lén ăn gà rán, trả lời với miếng gà rán vẫn đang mắc kẹt trong họng. 

Cái con nhỏ này, trong tình huống như này thì đáng lẽ nên đợi mọi người cùng ăn chứ!  

"...Ngh, đúng nhỉ~?"  

Nói rồi nhỏ khoanh tay và suy nghĩ.  

"...Chà, nếu cậu hỏi tui là đối thủ hay đồng minh thì tui nghĩ là 'đối thủ'?"  

"...Ừm."  

"Nhưng nếu hỏi có ghét hay không... thì tui không ghét đến thế."  

"Nhưng vẫn là đối thủ?"  

"Hmm... Không biết, kiểu trong mấy câu lạc bộ bóng rổ ấy."  

"Tôi biết, nó khá nổi tiếng mà."  

"Vậy à? Đấy, khi tui tham gia các trận đấu bóng rổ... đúng là các đội khác trong sân đều là 'đối thủ'. Nhưng dù sao... không phải là tui 'ghét' họ."  

"…Ý cậu là tinh thần không phe?" [note57744] 

"Đó là gì?"  

"Trong trận đấu thì họ là đối thủ, nhưng một khi trận đấu kết thúc thì không còn đối thủ hay đồng minh gì nữa."  

"Ồ đúng vậy, kiểu giống thế đấy. Cuối cùng thì mọi người đều thích bóng rổ nên tui không thể ghét bỏ họ được."  

Tomomi vừa nói vừa nhai miếng tamagoyaki. Đừng có mà quên "Itadakimasu" chứ! [note57415] 

"......Ngoài ra nếu theo lời Kiryu-san, thì cậu có nghĩ mình và Ryouko không hòa hợp với nhau không?"  

"......Chắc là không."  

"Quay lại chủ đề bóng rổ, tui nghĩ rằng những học sinh 'thích bóng rổ' sẽ xem nhau là đồng minh bất kể đội nào. Miễn là họ 'thích bóng rổ' đúng không? Nhưng những đứa không thích bóng rổ mà ‘lợi dụng' bóng rổ... thì đó là kẻ thù, có lẽ~?"  

"...Nghe có hơi chói tai đó." [note57417] 

"Không phải Kiryu-san là trường hợp đặc biệt sao? Và sau khi nói chuyện với cậu í, tui cảm thấy... cậu không phải là một người xấu xa."  

"Vậy sao?"  

"Bởi vì tui có thể nói chuyện với cậu một cách bình thường. Việc gọi cậu là 'Nữ phản diện' giống như bịp bợm vậy."  

"...Tôi thực sự không thích cái biệt danh đó, xin lỗi nhưng đừng có gọi đằng này như thế..."  

"Ah Ah, tui chắc chắn sẽ không gọi như vậy nữa đâu. Nhưng cậu biết họ luôn gọi cậu như vậy đúng không?"  

"Tất nhiên rồi. Đám người đó luôn xì xào việc tôi là ‘Nữ phản diện’ sau lưng đấy."  

"Đa phần là do ghen tỵ thôi."  

"Tôi đoán vậy, dù sao thì tôi cũng phải thừa nhận rằng bản thân rất giỏi, tất nhiên là không tránh được sự ghen tỵ."  

"Cậu có nghĩ rằng nên thay đổi cách xử sự của bản thân không Kiryu-san? Chỉ cần làm như vậy thì thái độ của mọi người sẽ tốt hơn nhiều đó."  

Ryouko nghiêng đầu và hỏi. 

Khi nghe điều đó, Kiryu-san cười mệt mỏi và nhìn xuống.  

"......Đúng vậy. Tôi nghĩ như vậy đúng là sẽ 'dễ chịu' hơn như Kamo-san nói nhưng... tận cốt lõi của vấn đề thì điều đó chả ra làm sao chả. Tại sao tôi phải uốn cong thành quả của mình chỉ vì ánh nhìn của người khác... khi nghĩ về chuyện này."  

"Đó chỉ là bản chất của tôi mà thôi" Kiryu nói với nụ cười gượng và nhún vai.  

 Ryoko và Tomomi trợn tròn mắt và hướng ánh nhìn về phía tôi.  

"...Sao? Có chuyện gì đó?"  

"Không gì đâu……"  

"Ra thế, tui nghĩ vậy."  

"? Ý mấy bà là sao?"  

"Hm, ý tui là cái câu chuyện của ông. Tui gần như hiểu được rồi đó."  

"Hiểu?"  

"Cái câu chuyện đó ấy! Quan trọng hơn, Kiryu-san? Nè..."  

"—A! Senpai đây rồi!"  

Đột nhiên, cánh cửa sân thượng kêu cái ầm khi nó bị mở tung.

Tôi quay đầu nhìn về phía đó thì thấy.  

"Yahoo, Hiroyuki Senpai! Mình cùng ăn trưa nhé!"  

Một cô bé với mái tóc hai bím đang đứng đó. 

Ghi chú

[Lên trên]
Tamagoyaki: trứng cuộn
Tamagoyaki: trứng cuộn
[Lên trên]
耳が痛いわね: Mimiga itai wa ne. 耳が: Mimiga là tai, câu này dịch thì kiểu "đau tai quá đó", chắc ý kiryu là "giống nói tôi quá vậy" mà do thói xấu mồm bộc phát ấy :)))
耳が痛いわね: Mimiga itai wa ne. 耳が: Mimiga là tai, câu này dịch thì kiểu "đau tai quá đó", chắc ý kiryu là "giống nói tôi quá vậy" mà do thói xấu mồm bộc phát ấy :)))
[Lên trên]
thường là ý chỉ tinh thần thể thao, lòng fair play và tôn trọng đối thủ.
thường là ý chỉ tinh thần thể thao, lòng fair play và tôn trọng đối thủ.
Bình luận (19)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

19 Bình luận

Lập dàn harem có khi ok đấy:))))
Xem thêm
Sao cứ thấy thấy thoại đọc hơi bị gượng nhỉ, kiểu nghe nó không tự nhiên
Xem thêm
CHỦ THỚT
TRANS
Thật, để mình xem lại bạn ơi 🥲
Xem thêm
@Khanhkhanhlmao: không, chắc không phải tại trans đâu, có lẽ do văn của tác giả thôi 🐿️. Tôi đọc mà thấy nghĩa của thoại như của AI vậy
Xem thêm
TRANS
Hai bím tóc vàng? Cuộc đời chắc cũng đã phải tàn ác với em lắm
Xem thêm
2 bím vừa tóc vàng thua nhá🐧
Xem thêm
Edit này hài xD
Xem thêm
1 bạn thuở nhỏ, 1 bạn học, 1 cô em họ, 1 cô em gái, 1 em kouhai, 1 hôn thê. Đjt con mẹ 18 đời thằng main bốc shjt ở đâu mà thơm thế 🖕
Xem thêm
Ua tưởng 2 bạn thuở nhỏ~
Xem thêm
Tích chap từ bây giờ
Xem thêm
Thanks trans :3
Xem thêm
gái lắm vcl =))))))
Xem thêm