• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Quyển 16

Chương 726 – Cha con đoàn tụ (Góc nhìn từ Mộc quái)

11 Bình luận - Độ dài: 1,476 từ - Cập nhật:

Chương 726 – Cha con đoàn tụ (Góc nhìn từ Mộc quái)

“AAAAAAh!”

Aro lao xuống con thỏ khổng lồ bốn mắt.

『Cô chủ, đối thủ này ít nhất là hạng B cấp thấp đấy!』

"Đừng lo! Trông nó không quá nhanh nhạy.”

Cô ấy tránh được đường vuốt của nó trên không trung.

“Đây chỉ là một con quái thông thường. Nó chậm hơn tôi rất nhiều nên không khó để giải quyết.”

Một vòng phép xuất hiện trên tay cô, theo sau là khối ánh sáng đen. 

Cô ấy đang sử dụng kỹ năng 〖Hắc cầu〗.

“AAAAAAAAAh!”

Con thỏ lại tấn công, cố gắng giết Aro trước khi giải phóng đòn phép, nhưng cô ấy dễ dàng né tránh. 

Cô chủ đánh vòng ra sau nó, rồi tung 〖Hắc cầu〗 từ khoảng cách gần.

“AOoOoh!”

Đối thủ bị thổi bay, phun máu rồi ngã nhào trên mặt đất.

“T- Thật tuyệt… Một con quái mạnh như thế mà chỉ trong chốc lát…”

Người phụ nữ trẻ mặc áo choàng Lithovar nói khi nhìn lấy Aro.

『Không cần phải lo lắng nữa! Tôi sẽ trị thương cho cô!』

Tôi vỗ cánh gọi cô ta.

“N- Ngài có phải là Vị thần dữ tợn không…? Ngoại hình của ngài tôi không quen, với lại đây là lần đầu tiên tôi nghe một trong số các vị lên tiếng…”

『Vị thần dữ tợn…?』

Tôi nghiêng đầu qua một bên.

Nhớ rồi… 

Có những sinh vật nhỏ phát sáng màu xanh lá cây trong khu rừng này được gọi là Raran.

Hình dáng tinh linh của tôi trông hơi giống họ. 

Tôi nghe cô chủ Aro nói rằng người Lithovar gọi họ là những Vị thần dữ tợn.

『Đại loại vậy』

Tôi ưỡn ngực ra.

“T- Thần hiểu rồi… Trong số các vị ấy, có vẻ ngài nắm rất nhiều quyền lực. Umm, cô gái kia… là ai ạ…?”

Cô ta bỗng quay đi, nét mặt thay đổi.

"Ôi không! Con thỏ đó… vẫn còn sống!”

“AAAAaAAAAh!”

Nó loạng choạng đứng dậy, kêu lên thảm thiết.

“Khó hơn tôi nghĩ… Thay vì nhanh nhẹn, nó chuyên về thể lực…”

Aro bay về phía con thỏ và vung cánh tay, biến bàn tay thành một bộ vuốt hung ác. 

Cô ấy xé xác nó ra. 

Lần này là chết thật rồi.

Rõ ràng người Lithovar không nhận ra cô chủ. 

Aro đã tiến hóa nhiều lần, khiến ngoại hình hoàn toàn khác so với vẻ trước đây. 

Trang phục cũng không còn thuộc về bộ tộc nữa, mà là một bộ váy mà cô ấy tạo hình từ loài Walpurgis. 

Chẳng có gì ngạc nhiên khi họ cảm thấy lạ mặt.

“Những con thú bốn mắt ấy… Khi chúng bị thương nặng thì sẽ gọi đồng loại. Tiếng kêu vừa rồi sẽ thu hút thêm bọn chúng. Cùng tôi rút lui về tiền đồn đi!”

Người phụ nữ nói với Aro.

“AAAAAAAAAAAAh!”

Ngay sau đó, tôi nghe thấy nhiều bước chân thình thịch và tiếng gào lớn kéo đến.

“Eee! Chúng ta cần phải nhanh lên…!"

"Không cần. 〖Kính vạn hoa hắc ám〗.”

Aro hóa thành ánh sáng đen rồi phân tách ra ba người. 

Đó là kỹ năng nhân bản có được khi tiến hóa thành Walpurgis.

“AAAAAAAAAAAh!”

“AAAAAAAAh!”

“AAAAAAAhAA!”

Xuất hiện thêm ba con thỏ bốn mắt khổng lồ. 

Ba người họ chỉ tay vào mỗi mục tiêu khác nhau.

"〖Chết chóc〗."

Ánh sáng đen chiếu vào ngực ngực. 

Ban đầu tôi có thể nghe thấy tim chúng đập, rồi từng con ngã xuống mà không một tiếng động nào.

『Ra thế… Hạ chúng theo cách đó có hiệu quả hơn. Cũng để ngăn gọi thêm đồng loại… Cô chủ Aro quá thông minh!』

Tôi thán phục. 

Hai Aro từ 〖Kính vạn hoa hắc ám〗 nhanh chóng biến trở lại thành ánh sáng đen và hợp nhất vào người cô ấy.

Với tiến độ này, việc đánh bại thuộc hạ của Ma thú vương có vẻ không quá khó khăn. 

Chúng tôi cũng đã biết chúng có khả năng gọi thêm đồng minh. 

Chỉ với bốn người Lithovar ở đây thì chưa đủ quân lực, nhưng sau khi đưa họ trở về làng, chúng tôi có thể tận dụng lợi thế bên mình để tiêu diệt chúng hàng loạt.

“C- Cô ta… không phải con người… Cô là thứ gì?”

Một trong những người đàn ông bê bết máu đứng dậy và hướng mũi giáo về phía Aro.

“Cô ấy là đồng đội! Tôi không cảm thấy sự thù địch…”

“Đây không chừng là một con quái thú cấp cao mang hình hài con người! Nó cũng không phải là sinh vật mà rất có thể là thuật bùa ngải! Chúng ta không thể tin tưởng được! Chắc nó là thủ phạm đứng sau việc con thú khổng lồ kia đến khu rừng của chúng ta!”

Có vẻ như người Lithovar đang bất đồng về cách đối xử với Aro. 

Không như tôi, người trông giống với một trong những Vị thần dữ tợn của họ, Aro nắm giữ những khả năng kỳ lạ khiến họ khó tin tưởng cô ấy.

『T- Thật thô lỗ! Đó là thái độ của anh dành cho cô chủ Aro, ân nhân của mình đó sao!? Nếu anh còn nói thêm nữa, thì Vị thần dữ tợn này, Mộc quái, sẽ không tha thứ cho đâu! Sau khi chữa trị cho anh, tôi sẽ dùng đôi cánh này đánh đòn anh đấy!』

Tôi vỗ vào không khí tạo ra tiếng phành phạch.

“Tuy trông khác độ tuổi, nhưng… có lẽ nào? Aro…?”

Người bị thương nặng nhất dùng vũ khí gượng dậy.

“Tatark, xin đừng cử động với những thương tích đó!”

Người phụ nữ vội vàng đỡ ông ta. 

Khi nghe thấy tên mình, Aro giật mình phản ứng.

Người đàn ông lảo đảo ngã về phía trước, vuột khỏi cánh tay của người phụ nữ. 

Cô chủ nhanh chóng bay đến đỡ ông ấy.

“A- Aa… Thực sự là con! Aro! Bố tưởng con đã thật sự biến mất rồi chứ...!

Tatark, bố của Aro chăm chú con gái của mình.

"Bố…"

Tuy nhiên, một chiến binh khác đâm mũi giáo về phía Aro.

“Tránh xa ra đi Tatark, đồ phù thủy!”

Cô ấy biến một phần cơ thể mình thành ánh sáng đen, tạo ra lỗ trống để tránh đòn tấn công rồi di chuyển khỏi Tatark.

“C- Cậu làm gì vậy!? Cô ấy là con gái tôi, Aro! Không phải nghi ngờ gì cả!"

“Con gái anh chết rồi! Đó là một kẻ giả mạo mang hình dáng của con bé, hoặc xác sống được tạo ra từ thân thể ấy! Dù thế nào nó vẫn là một thứ xấu xa! Tỉnh táo lại đi Tatark!”

"Nhưng…!"

『Sao anh dám làm tổn thương cảm xúc của cô chủ! Tôi sẽ không tha cho đâu!』

Khi định bay đến tiếp cận, Aro đưa tay ngăn tôi lại.

“…Đúng là con không còn là người nữa. Vì thế con biết tốt hơn chúng ta không nên gặp nhau. Con muốn bố và mẹ nghĩ rằng mình đã được lên thiên đường… Vì thế đối mặt ở đây sẽ khiến bố khó xử.”

『Cô chủ…』

“Nhưng dù vậy… bố rất vui vì được gặp lại con!”

Aro lau nước mắt khi nói chuyện với Tatark. 

Nhìn gương mặt cô ấy, bàn tay của người chiến binh đang hướng vũ khí vào cô lung lay.

“Aro…!”

Tatark đưa tay về phía Aro. 

Cánh tay ông đi xuyên qua thân thể con gái. 

Cô chủ đã biến thành ánh sáng và lùi lại một khoảng nhỏ.

"Xin lỗi bố. Chúng ta không có thời gian...”

Aro nói. 

Giọng nói của cô ấy nhỏ nhẹ và dịu dàng, nhưng hơi bất ổn. 

Có lẽ cô ấy đang đấu tranh để duy trì sự bình tĩnh của mình.

Tình hình đang cấp bách, và vì Aro cũng không còn là người nữa. 

Ngoài ra còn có sự soi xét của bộ tộc Lithovar. 

Cô ấy nghĩ không nên thổi bùng ngọn lửa hối tiếc của bố mình thêm nữa.

“…Mộc quái, xin hãy chữa trị cho mọi người.”

『V- Vâng ạ…』

Sau khi nói, Aro quay sang nhóm người họ.

“Trở về làng đi. Không sao đâu… Chúng tôi sẽ loại trừ những con thú bốn mắt. Cũng như sẽ đánh đuổi chủ nhân của chúng, Ma thú vương ra khỏi khu rừng. Bất kể ngoại hình của tôi thay đổi như thế nào hay bị đối xử ra sao, tôi vẫn sẽ bảo vệ bộ tộc Lithovar và khu rừng. Dù sao đó cũng là nơi bố mẹ tôi đang sống mà.”

Aro tuyên bố không chút do dự. 

Người đàn ông thù địch với cô ấy cuối cùng cũng hạ vũ khí.

Bình luận (11)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

11 Bình luận

thank trans
Xem thêm
Ông kia báo thế động nào tí là biết Aro ko làm rồi mất cả khung cảnh 2 bố con ôm nhau thắm thiết
Xem thêm
Sao tự dưng thấy deathflag thế này...
Xem thêm
Sợ deadflag cho mộc quái thôi, có khi phải lên hạng L để đánh á ._.
Xem thêm
@GranatAvi: spoil
.
.
.
.
.
.
.
.
Spoiler trá hình à bro

Xem thêm
Xem thêm 4 trả lời
Cảm ơn các bạn đã dịch chương truyện!
Xem thêm