Đại Lộ 29 Tháng 2
Phước Văn Đoàn
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Đại Lộ 29 Tháng 2

Chương 01: Hai Kẻ Thất Bại

Độ dài: 5,233 từ - Lần cuối: - Bình luận: 10

Con người có hẳn một mạng cơ mà.

Đã rất lâu rồi, từ khi bản thân nhận thức được thế nào là sự bất hạnh, tôi đã luôn mang một chấp niệm đầy ngớ ngẩn như vậy.

Đối với những người còn biết quý trọng mạng sống của mình thì có lẽ tôi là một kẻ điên, nhưng nếu đã mang tâm trí quá đỗi chán chường, tuyệt vọng, đánh mất hoàn toàn niềm tin vào thế giới này, thì việc báng bổ sinh mệnh lại chẳng thể gọi là nông cạn. Và đồng điệu với sự ngu ngốc ấy, tôi thường chấp nhận cái chết một cách dễ dàng, thậm chí còn tôn thờ nó như thứ ân huệ lớn lao sẽ cứu rỗi cuộc đời mình, không chút vấn vương hay tiếc nuối.

Tuy nhiên chẳng biết vì sao, cứ mỗi lần thỏa hiệp với bản thân như vậy, tôi lại luôn tự hỏi: "Sau khi biến mất khỏi thế giới này, ai sẽ nhớ về mình đây? Liệu có người nào khóc thương và cầu nguyện cho mình không?”

Câu hỏi sặc mùi bi quan đó, tưởng chừng chẳng cần phải trả lời vì nó chỉ là con số “0” tròn trĩnh. Nhưng thật ra là có đấy, vào năm 17 tuổi, tôi đã tìm ra được đáp án mà bản thân cho rằng xứng đáng nhất.

.

“Này Sóng! Tại sao cái Biển phải chết trong khi mày thì vẫn còn sống? Tại sao mày không thể chết thay cho con gái của tao? Từ trước đến nay, những gì tao làm cho mày, tất cả cũng chỉ vì mục đích đó mà thôi. Giờ ngẫm lại, tao mới hối hận vì đã sinh ra, ngu ngốc khi đặt hy vọng vào một thằng như mày. Mày có biết không, Sóng? Rằng cái thứ vô dụng và thất bại như mày thì nên cút khỏi thế giới này đi!”

Đó là những điều mà bảy năm trước, mẹ đã nói với tôi.

Khoảnh khắc đó, tôi vẫn còn nhớ rất rõ hay chỉ đơn giản là không thể nào quên. Người phụ nữ, người mà tôi từng gọi là mẹ khi ấy lại nhìn tôi bằng ánh mắt cay nghiệt và căm phẫn. Rồi bà nói, từng lời lẽ đầy tàn nhẫn đối với một đứa trẻ, như đang muốn khắc vào nơi sâu thẳm nhất trong tâm can của nó. Để tôi, mỗi khi hồi tưởng lại, ký ức đầu tiên về bà luôn là ngày hôm ấy, cái ngày mà chị tôi từ giã cõi đời.

Đối với con người, có thể khiến chúng ta ám ảnh phải là những thứ đang hiện hữu, hoặc chí ít là khi chúng ta tin nó tồn tại. Và lời nguyền rủa đó của mẹ thì luôn ám ảnh tôi, bởi vì nó đang dần trở thành hiện thực.

Đúng vậy.

Trong quá khứ, tôi đã không thể cứu sống chị Biển, người chị gái mà tôi vô cùng quý mến và cũng là người duy nhất yêu thương tôi bằng cả trái tim. Phải nhìn chị ấy ra đi, phải tiếp tục sống những ngày tháng dài đằng đẵng mà bản thân vốn đã chết từ lâu

Cho đến hiện tại, vẫn không nằm ngoài dự đoán của mẹ, con người tôi chỉ có thể định nghĩa bằng hai từ “thất bại” và “vô dụng” không hơn. Địa vị, bạn bè, tình yêu, cống hiến, tài năng, thành tích,,... tất cả những thứ thiết yếu để biết bản thân còn giá trị với xã hội này, tôi đều chẳng có. Chỉ biết suy nghĩ tiêu cực, luôn cô độc và ngẫu nhiên chấp nhận sự xa lánh của mọi người.

Mọi thứ đều là sự thật, hoặc đang dần ứng nghiệm với lời nguyền rủa khi ấy. Nhưng vẫn chưa dừng lại ở đó, khi viết ra câu chuyện này, tôi mới nghiệm lại, đồng thời không khỏi kinh ngạc, bởi vì cho đến những lời cuối cùng, mẹ vẫn đúng. Rằng...

... nếu tôi chết đi thì thế giới này sẽ trở nên sáng sủa và tốt đẹp hơn rất nhiều.

*

Tùng... tùng... tùng...

Hồi trống dài báo hiệu tiết học thứ hai đã kết thúc vang lên bên tai không thiếu một nhịp nào. Nhưng cho dù mọi người xung quanh đứng cả dậy chào giáo viên, rồi lại lục tục bước ra khỏi chỗ ngồi để tận hưởng giờ giải lao của mình, thì cơ thể mệt mỏi này vẫn không cho phép tôi hoạt động, mà cứ gục đầu xuống mặt bàn gỗ lạnh ngắt, cố gắng tìm kiếm giấc ngủ còn đang dang dở.

Bị thầy cô giáo kinh bỉ đến độ chẳng thèm quan tâm, bị những thành viên trong lớp tẩy chay, ghét bỏ chính là tình trạng tôi đang gặp phải. Vốn dĩ điều đó thật hổ thẹn nếu phải nói ra, nhưng trong vài trường hợp thì nó cũng không đến nỗi tệ. Như lúc này chẳng hạn, tôi có thể thoải mái thả mình vào thế giới riêng mà chẳng lo sợ bị làm phiền.

Tuy nhiên, khi không khí trong lớp dần trở nên ồn ào hơn thì cảm giác dễ chịu hiếm hoi này cũng lập tức biến mất. Mà nguyên nhân chủ yếu là từ nội dung cuộc trò chuyện của nhóm ba cô gái cách chỗ tôi ngồi mấy dãy bàn:

“Mấy bà có biết ‘Đại Lộ 29/2’ không?”

“‘Đại Lộ 29/2’ ư?” Một chất giọng khác vang lên, thái độ như chẳng thể nắm bắt kịp vấn đề: “Đó là nơi nào vậy? Tôi chưa nghe đến bao giờ.”

“Bà mới từ nơi khác nên nên không rõ cũng phải.” Một cô gái khác đáp lời. Ra là nhóm bạn của nữ sinh mới chuyển đến hồi đầu kỳ hai này à? Cô gái vừa nói liền tiếp tục giải thích bằng tông giọng nhỏ dần, như đang cố tỏ ra bí ẩn: “Theo những người từng có liên quan kể lại thì đó là nơi vô cùng huyền bí, một con đường khá lớn chỉ xuất hiện vào ngày 29 tháng 2 mà thôi. Nhưng nếu bà may mắn tìm thấy, thì những kẻ ở đó sẽ sẵn lòng thực hiện tất cả những mong muốn của bà, cho dù điều đó có viển vông cỡ nào đi chăng nữa. Tuy nhiên...” Cậu ta lấp lửng mấy giây nhằm khiến bạn mình thêm hồi hộp rồi tiết lộ: “Cái giá phải bỏ ra là vô cùng lớn, thậm chí đã có người còn đánh đổi bằng cả mạng sống của mình nữa cơ.”

“Hể! Sao nghe đáng sợ quá vậy? Hòn đảo này đúng là đầy những điều ma mị, huyễn hoặc hệt như cái tên của nó vậy nhỉ?” Cô học sinh mới run rẩy nhận xét. Rồi lại cùng hai cô bạn của mình xì xào, bàn tán về đủ thứ chuyện tâm linh mà đến bảy phần là hư cấu, xoay quanh nơi chúng tôi đang sống này.

Đảo Thiên Đường là một hòn đảo lớn, nằm cách rất xa đất liền nên từ trước khi ngành du lịch được phát triển, nó vẫn còn là một nơi hoang vu, hẻo lánh, chẳng ai thèm ngó ngàng tới. Nhưng cách đây mấy chục năm, một chủ đầu tư có tiếng đã nhìn ra những tiềm lực kinh tế to lớn, nên đã bỏ ra số tiền không nhỏ để biến hòn đảo xa xôi này thành một trong những vùng đặc khu kinh tế của quốc gia.

Nơi đây có đầy đủ các cơ sở thiết yếu, từ trường học, bệnh viện, bến xe buýt, đài truyền hình, địa điểm vui chơi giải trí, khu nghỉ dưỡng năm sao,...; đến cả những cơ quan hành chính quan trọng, khu công nghiệp chế biến lương thực, hải sản, vật liệu xây dựng. Hệt như những thành phố trực thuộc địa phương trên đất liền vậy. Dân số trên đảo cũng vì thế mà rất đông, hơn 300 ngàn người, nhưng chủ yếu là dân từ đất liền di cư đến với nhiều mục đích khác nhau. Và gia đình tôi cũng là một trong số đó.

Việc mang một nền kinh tế tự cung tự cấp như vậy khiến nơi đây không khác gì một quốc gia thu nhỏ. Những phạm vi thuộc quyền quản lí của nhà nước, chung quy chỉ có cục thuế và bộ phận an ninh mà thôi.

Nhưng cũng chính vì gần như tách biệt với đất liền nên hòn đảo này thường tồn tại rất nhiều tin đồn, truyền thuyết đầy huyền ảo, do những người đã từng sinh sống lâu đời ở đây kể lại. Và "Đại Lộ 29/2” là một trong số đó.

.

"Cơ mà...” Đang sôi nổi bàn tán thì cô học sinh mới chợt ngập ngừng thắc mắc: “Sáng nay, thầy dạy Toán có vẻ vô cùng bức xúc ấy nhỉ?”

Đó là chuyện xảy ra hồi tiết một. Và người mà cậu ta đang nhắm tới chính là nữ sinh khác của lớp. Chẳng riêng gì việc không thuộc bài, làm bài tập về nhà môn Toán hôm nay, khiến ông thầy giáo tuổi trung niên quở trách gay gắt, cô gái ấy còn cá biệt cả về học lực, hạnh kiểm ở tất cả các môn còn lại. Điều đó, cậu ta chẳng khác gì tôi. Nên không biết từ bao giờ, chúng tôi lại có điểm chung vì đều là hai kẻ cô độc và thất bại, luôn luôn phải chịu sự sỉ nhục, khinh bỉ, cười nhạo của giáo viên cùng các thành viên trong lớp.

“À, là Gió ấy hả? Những việc bà vừa chứng kiến xảy ra từ hồi đầu năm rồi, nhiều đến nỗi có thể nói là thường xuyên luôn.” Cô bạn nãy giờ vẫn ra vẻ hiểu biết chép miệng tỏ ý chán nản. Nhưng trong đó lại có đôi phần ác ý khi cố tình nói to chỉ để cô nữ sinh tên Gió kia nghe thấy.

"Đúng vậy!” Người còn lại tiếp tục phụ họa: “Chẳng biết vì lý do gì, cậu ta luôn cố tình vi phạm kỷ luật của nhà trường, thậm chí vài lần còn dính líu cả với pháp luật như tụ tập đánh nhau, cùng hàng loạt tai tiếng khó đỡ khác nữa. Và điều dễ thấy nhất chính là mái tóc được nhuộm vàng rực kia kìa.”

“Đánh nhau ư? Cậu ta là dân đàn anh đàn chị đấy à?” Học sinh mới ra chiều ái ngại: “Đáng sợ thật đấy!”

“Ừ, vì cậu ta mà thành tích thi đua của tập thể cứ thế đi xuống thôi, nên trong cái lớp này, ai cũng đều căm ghét ra mặt cả.”

Đừng có vơ đũa cả nắm như vậy chứ? Tôi chỉ thầm nghĩ nhưng lại không thèm lên tiếng phản bác, bởi bản thân chẳng có lí do gì để làm thế cả.

Tôi gặp Gió từ hồi đầu năm, khi vừa bắt đầu những ngày tháng cấp ba đầy buồn chán của mình ở trường Trung học phổ thông Đảo Thiên Đường. Nhưng trong suốt nửa năm sống như hai kẻ cô độc, bất cần đời, chúng tôi vẫn chưa từng trò chuyện với nhau một lần nào cả, cũng như chẳng rõ về vấn đề mà người kia đang gặp phải. Cứ coi nhau như hai kẻ xa lạ, không liên quan đến cuộc sống của mình.

Cậu ta có một mái tóc dài ngang lưng, mượt mà, được nhuộm hơi vàng, khuôn mặt khá ưa nhìn, dáng người cân đối. Tính cách lạnh lùng, vô cảm nhưng ánh mắt lúc nào cũng đượm nét buồn như đau khổ. Một cô gái như thế, bình thường sẽ rất nổi bật và gây được khá nhiều ấn tượng theo hướng tích cực. Tuy nhiên điều đó lại chẳng phù hợp với sự trang nghiêm của trường học chút nào.

Gió là vậy. Từ những ngày đầu tiên, không biết vô tình hay hữu ý mà cô gái ấy luôn tự tạo ra ác cảm cho người khác. Vì quá cô độc và khao khát cái gọi là sự chú ý ư? Cậu ta không phải một con người tầm thường như thế. Đó là điều duy nhất tôi có thể chắc chắn, mặc dù chẳng dựa vào đâu cả.

.

Trở về với hiện tại, nhóm nữ sinh phiền phức kia vẫn tiếp tục câu chuyện:

“Chưa hết đâu, tôi từng nghe phong thanh rằng cậu ta đã ‘qua lại’ với rất nhiều đàn ông rồi cơ. Thậm chí có gã còn hơn mình vài chục tuổi nữa.”

“Vậy à? Bà nói tôi mới để ý, nhìn cái phong cách ăn mặc kia thì cũng có khả năng lắm.”

“Chứ còn gì nữa.”

“Mà này nhé...”

Và thế là những lời đồn chẳng mấy tốt đẹp lại tiếp tục xoay quanh Gió. Nhưng việc nó có phải sự thật hay không thì đâu ai dám khẳng định, kể cả tôi. Tuy nhiên, chỉ thời gian ngắn sau, khi vô tình được trò chuyện với cậu ta, trong một hoàn cảnh vô cùng kì lạ, tôi đã tìm ra đáp án cho câu hỏi đó.

Và cũng ngày hôm ấy, tôi với Gió, tưởng chừng như hai kẻ cô độc nhất thế giới này, lại nhận ra bản thân không hề cô độc khi có thể tìm thấy được bản ngã của chính mình.

*

Đó là một buổi chiều cuối tháng Hai, nói là chiều nhưng bầu trời đã hơi nhập nhoạng tối. Những bóng đèn đường màu vàng cam, đèn neon từ đài phun nước trong công viên, hay trên biển hiệu của các nhà hàng, khách sạn, siêu thị, đại lí bánh kẹo, cửa hàng thời trang, đang dần bật sáng.

Đây cũng là thời điểm các cơ quan hành chính, công sở tan làm nên dòng người đổ ra rất đông. Tiếng còi xe inh ỏi dưới lòng đường, nhân viên các quán ăn đang mời chào khách đon đả trên vỉa hè, hay cả âm thanh nô đùa của đám nhóc trong công viên. Tất cả những điều đó đã khiến con phố ngoài rìa của đảo Thiên Đường này đến với nhịp sống về đêm vô cùng náo nhiệt, không kém gì khu trung tâm thành phố.

Và tôi cũng như bao ngày khác, lại từ bệnh viện trở về nhà trên con đường quen thuộc.

Nhưng khi đang ngẩn ngơ quan sát xung quanh, thì sự chú ý của tôi chợt đổ dồn về khu trung tâm mua sắm phức hợp nằm phía bên kia đường, hay đúng hơn là cô gái vừa bước ra từ đó. Một cô gái có dáng người nhỏ nhắn, mái tóc hơi vàng dài ngang lưng, ánh mắt buồn buồn và khuôn mặt lúc nào cũng trầm tư, vai phải đeo chiếc cặp sách đã sỉn màu. Phải, cô gái ấy là Gió. Kẻ thứ hai bị mọi thành viên trong lớp tẩy chay, xa lánh. Thậm chí còn hơn cả tôi khi luôn bị bủa vậy bởi những lời bàn tán, khinh miệt của mọi người

Nhưng điều khiển tôi ngạc nhiên nhất không phải là vô tình gặp Gió ở nơi như thế này, mà từ bộ trang phục cậu ta đang mặc. Đó chính là đồng phục của nhân viên tại siêu thị.

Cậu ta đi làm thêm à?

Câu hỏi ấy hiện ra trong đầu tôi ngay lập tức. Thoạt đầu là ngạc nhiên, bởi từ trước đến giờ, tôi không hề nghĩ rằng công việc của hầu hết các học sinh cấp ba này phù hợp với Gió. Nhưng sau khi tự hỏi tại sao mình lại nghĩ như vậy, tôi lại chẳng thể tìm ra câu trả lời thuyết phục.

Vừa liếc nhìn Gió, tôi vừa bước theo, không vì một mục đích cụ thể gì cả, chỉ là chúng tôi đang đi trên cùng một con đường mà thôi.

Nhưng chỉ mới qua được vài căn nhà thì ở phía vỉa hè của Gió, một gã thanh niên đeo khẩu trang, kính râm kín mít, tóc tai bù xù, vận chiếc áo khoác rộng thùng thình, dài gần đến đầu gối nên trông càng thêm to lớn. Hắn ta đi ngược chiều với chúng tôi, vô tình va phải một bà cô, đang đứng ngắm nghía vài bộ váy được trưng bày trong cửa hàng quần áo, qua lớp kính dày. Và cho dù có nhìn kiểu gì thì gã thanh niên đó vẫn là người có lỗi, nhưng hắn vẫn quay lại, gằn giọng sỗ sàng:

“Bà bị mù à?”

Rồi bỏ đi. Người phụ nữ, cả trang phục lẫn phong thái đều thể hiện bản thân thuộc tầng lớp thượng lưu, hay ít nhất là có địa vị khá cao trong thành phố. Nên tuy điệu bộ hơi bất mãn, cũng không muốn rước thêm phiền phức mà im lặng, đứng nép vào bên trong, tiếp tục ngắm nhìn bộ váy màu hồng phấn đắt tiền.

Nhưng vì tầm nhìn có lẽ không bị hạn chế bởi vật cản và khoảng cách như tôi, nên Gió, trong khoảnh khắc ấy, đã chứng kiến được điều mà tôi không thể. Chờ đợi gã thanh niên khả nghi đó đi thêm một đoạn rồi sẽ vào con ngõ nhỏ vắng người qua lại, cậu ta mới quay gót, nhẹ nhàng bước theo.

Ở vỉa hè phía bên này, không biết vì sao trong tôi manh nha lên một sự hiếu kì khó cưỡng, hoặc chỉ là muốn biết người con gái ấy sẽ làm gì tiếp theo. Nên liền vội vàng chú ý xe cộ, rồi nhận cơ hội mà băng qua lòng đường không quá rộng.

Lúc tới được chiếc cột điện đầu con hẻm nhỏ đó, tôi nép người quan sát thì bỗng nghe thấy tiếng gọi giật, là giọng của Gió nói với gã thanh niên:

“Này! Hãy mau trả lại thứ mà anh vừa lấy lại đây.”

Một thoáng im lặng, trong khi tôi vẫn chưa hiểu những điều cậu ta vừa nói, thì gã đàn ông quay lại rồi bắt đầu lên tiếng, thái độ có chút hoang mang:

“Nói cái gì vậy... em gái? Anh đâu có lấy cái gì của em?”

“Không phải của tôi.” Gió nghiêm giọng như đang ra lệnh: “Là chiếc ví mà anh thó trộm của người phụ nữ vừa nãy cơ.”

Nghe đến đây thôi, cho dù không thể chứng kiến rõ ràng, tôi cũng phần nào hiểu được chuyện gì vừa diễn ra, điều mà chỉ Gió mới biết. Gã thanh niên kia chính là một tên móc túi chuyên nghiệp. Trong khoảnh khắc cố tình va chạm với người phụ nữ ban nãy, hắn đã nhân cơ hội lấy đi chiếc ví của bà ta. Mọi hành động đều vô cùng điêu luyện, không một động tác thừa nào cả, đến nỗi sau khi nghe những lời buộc tội của Gió, tôi vẫn chưa tin đây là sự thật mà cứ ngỡ rằng nó chỉ xuất hiện trên phim ảnh hoặc tiểu thuyết.

Nhưng tại sao lại là cậu ta mà không phải một ai khác?

Khuôn mặt, giọng nói, dáng người, mái tóc kia, tất cả đều là của Gió. Cô gái bị mọi người trong lớp xa lánh, coi thường, nhìn nhận như một kẻ thất bại, mục rữa từ nhân cách đến hành động. Nghiễm nhiêm bị gán cho cái mác “kẻ phản diện”. Luôn thờ ơ với thế giới xung quanh và cũng là nguồn cơn của tất cả tai tiếng mà lớp tôi phải gánh chịu. Thế nhưng tại sao, vẫn là cô gái ấy, lúc này đây lại có một hành động đầy chính nghĩa đến như vậy, một “Gió” khác hẳn những gì tôi và mọi người vẫn nghĩ.

Hay cậu ta chỉ đang làm những điều tồi tệ theo cái cách còn tồi tệ hơn cả gã thanh niên kia nữa, đó là nhân danh cái “lẽ phải” để độc chiếm toàn bộ số tiền mà hắn vừa lấy được? Tuy nhiên, cho dù áp đặt theo hướng nào thì việc Gió đơn thân độc mã đối đầu với một gã thanh niên vẫn là điều đáng quan ngại. Chưa kể đến khả năng hắn ta vẫn còn hung khí có thể gây nguy hiểm đến tính mạng nữa.

Trước lời buộc tội của cô gái, gã đàn ông đối diện từ từ xòe hai bàn tay ra để chứng minh bản thân hoàn toàn trong sạch. Rồi hắn giả đò:

“Người phụ nữ vừa nãy, ý em gái là bà cô đứng chính ình giữa đường ấy hả? Đấy là lỗi của bà ta, chứ anh đây đâu có lấy cái gì của mụ. Nếu không tin thì nhìn này!”

Thoạt đầu, tôi cũng thầm mong rằng Gió đã nhầm, còn người đàn ông kia thì hoàn toàn vô tội. Chẳng biết vì cớ gì nhưng tôi vẫn đang hi vọng như vậy, không ngừng chờ đợi cơ may đó sẽ xảy đến. Nhưng chỉ cần nhìn thấy sự rắn rỏi của Gió cùng thái độ đầy chống chế từ đối phương, thì xem ra nhân phẩm của tôi đúng là thứ vứt đi. Cô gái đó tiếp tục nói, giọng điệu dần chuyển sang đe dọa:

“Không cần phải chối nữa, mọi hành động của anh đều bị tôi nhìn thấy rồi. Vậy nên nếu vẫn còn ngoan cố thì tôi sẽ báo cảnh sát đấy. Lúc đó anh chứng minh mình vô tội cũng chưa muộn mà nhỉ?”

Chỉ cần nghe đến hai từ đó thôi, thái độ của gã thanh niên lập tức thay đổi hẳn, không còn ra vẻ xởi lởi, ôn hòa như lúc cố biện minh nữa. Hắn im lặng, nhìn Gió với vẻ mặt hằm hằm tức giận. Cũng phải thôi, bất kỳ một tên tội phạm nào, khi biết việc làm xấu xa của bản thân có nguy cơ bị bại lộ, đều sẽ trở thành những kẻ liều bậc nhất, sẵn sàng làm mọi thứ để bảo vệ bí mật ấy đến cùng.

Và lúc này đây, qua kẽ hở, tôi thấy hình bóng to lớn của gã từ từ tiến lại gần phía Gió, như sắp sửa làm điều gì đó còn tồi tệ hơn cả tội móc túi kia. Đồng thời, hắn thò tay vào túi áo, nút từ bên trong ra một vật hình ống, dài cỡ gang tay. Thứ đó, không lẽ là...?

Cách.

Một âm thanh lạnh ngắt vang lên, tôi biết nó, chính là tiếng của dao gấp mỗi khi được bật lên. Quả nhiên đối phương có đem theo hung khí, như thế thì nguy cho Gió mất. Và chẳng kịp để tôi có thời gian suy nghĩ, hắn gằn giọng thách thức rồi lập tức lao đến:

“Tưởng lôi cảnh sát ra là xong à, con nhãi? Nếu vậy thì để tao xem mày còn dám ho he một lời nào nữa không?”

Nguy rồi, tôi phải làm gì đó, ngay bây giờ hoặc không bao giờ. Nếu không thì chẳng thể biết được điều gì sẽ xảy ra sau đó nữa. Gió bị đe dọa đến tính mạng, còn tôi thì chắc chắn sẽ vướng vào vụ lùm xùm này với vai trò nhân chứng. Và đấy chính là tương lai tệ nhất mà tôi có thể nghĩ tới hiện tại.

Nhưng trước một tôi vẫn chưa biết nên làm như thế nào thì chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, cỡ vài giây, cô gái với dáng người nhỏ nhắn đó lại đang đưa một chân hơi chếch về phía sau. Chờ đợi cho đối thủ, tay vẫn lăm lăm con dao gấp, lao tới khoảng cách thích hợp thì nhanh chóng xoay người để né, đồng thời túm lấy cánh tay của hắn ngay lập tức, rồi vặn ngược ra rằng sau, ấn mạnh cả cơ thể gã đàn ông to lớn vào tường.

Rầm.

“Aaaaaaa!”

Keng

Khi động tác điêu luyện ấy dừng lại cũng là lúc tiếng kêu thất thanh của tên móc túi vang lên, kế đến là âm thanh thứ hung khí nguy hiểm tuột khỏi tay hắn và rơi xuống đất. Còn tôi lúc đó vẫn đang ngạc nhiên vì chưa nắm bắt kịp chuyện gì đang diễn ra, nhưng phần nhiều thì lại là cảm giác nhẹ nhõm khi Gió vẫn an toàn. Nên vẫn cố ép chặt cơ thể lại, vào sát bức tường để tiếp tục theo dõi.

Sau một hồi giãy giụa, cố gắng tìm cách thoát khỏi sự khống chế của Gió nhưng không thành. Cuối cùng gã thanh niên đó cũng nhận ra tình thế đã bị đảo ngược hoàn toàn, nên bỗng hốt hoảng rồi nhanh chóng chuyển sang van lơn như những kẻ thua cuộc:

“Tôi xin lỗi! Chiếc ví ở túi áo trong bên trái. Xin cô hãy tha cho tôi, làm ơn đừng báo cảnh sát!”

Nghe vậy, Gió, một tay vẫn giữ chặt tên tội phạm, tay con lại thì lục tìm vị trí mà hắn ta nói, rồi rất nhanh đã thu hồi được thứ mình cần. Xong xuôi, cậu ta mới lên tiếng, nói với gã thanh niên nãy giờ vẫn yếu ớt, rên rỉ cầu xin:

“Hiện tại tôi đang vội nên sẽ bỏ qua cho anh lần này, không báo cảnh sát. Nhưng nếu còn để tôi bắt gặp trong hoàn cảnh tương tự thì anh cũng biết hậu quả rồi đấy.”

“Tôi biết rồi, chỉ vì quá thiếu tiền nên mới quyết định làm liều vậy thôi. Tôi xin hứa sẽ bỏ phường trộm cắp. Mong cô hãy chiếu cố cho tôi lần này.”

Chẳng thèm đợi hắn trình bày hứa hẹn thêm nữa, cô gái nãy giờ vẫn nắm thế chủ động liền thở dài một tiếng, đá mạnh con dao gấp ra đằng sau để đảm bảo rằng gã thanh niên không còn cơ hội lấy lại nó. Rồi cậu ta chuẩn bị tư thế, đẩy mạnh hắn về phía đầu kia của con hẻm.

Cả cơ thể to lớn của gã thanh niên bất ngờ lảo đảo như sắp ngã, nhưng chỉ một lát, hắn cũng nhanh chóng lấy lại được thăng bằng và chạy thục mạng, chẳng thèm quay đầu lại để tạ ơn người vừa cho hắn một con đường sống.

Về phần Gió, sau khi đã đạt được mục đích, cậu ta bắt đầu đẩy nhanh tiết tấu, xoay người, lao vụt ra khỏi con hẻm đó. Nhưng không nhận ra sự hiện diện của tôi, hoặc có nhìn thấy thì cậu ta cũng chẳng nhớ tôi là ai, Gió nhắm thẳng hướng mà người phụ nữ kia đã đi. Vừa chạy, cô gái ấy còn nhìn ngó xung quanh.

Dường như trục đường này không có nhiều ngã rẽ, hoặc bà cô kia là người thích la cà. Nên chỉ cần chạy thêm khoảng vài chục mét, hình bóng mà Gió tìm kiếm đã xuất hiện giữa dòng người đang đi bộ trên vỉa hè. Chiếc áo sẫm màu kiểu Âu khoác bên ngoài bộ đầm dài quá đầu gối, đeo giày cao gót đỏ thẫm có gắn kim tuyến xung quanh, tóc búi gọn gàng, vai trái đeo chiếc túi xách màu sữa. Tất cả những điều đó khiến bà ta trở nên thật sang trọng và quyến rũ. Không thể nhầm được, đây chính là nạn nhân của vụ móc túi ban nãy.

Gió bắt đầu giảm tốc độ, tôi cũng vậy.

Và đến lúc này, tôi mới cảm thấy đôi phần nhẹ nhõm, vì Gió đã không nẫng tay trên của tên móc túi, thậm chí còn đang chủ động trả lại chiếc ví cho người bị mất. Tuy nhiên, đồng điệu với điều ấy, tôi bỗng cảm thấy xấu hổ và tự trách bản thân, bởi trong một khoảnh khắc hỗn loạn, đã có những suy nghĩ không mấy tốt đẹp về người con gái đầy chất phản diện ấy.

Kẻ xấu thì sao chứ? Cậu ta có thể là kẻ xấu nhưng chẳng ai ngăn cản cậu ta làm việc tốt cả. Cho nên sau hành động mà Gió vừa làm, tôi lại đang mong chờ được trông thấy một một điều tốt đẹp sẽ xảy đến với cậu ta.

Nhưng rồi cái kết viên mãn cho sự nghĩa hiệp của Gió lại không bao giờ xuất hiện, cũng như chẳng có chiến công nào được ghi nhận cả. Dự đoán của tôi rằng cô gái ấy sẽ nhận được những điều xứng đáng, thì thực tại lại hoàn toàn sai lệch. Bởi vì:

Kể cả khi đã đến rất gần để có thể giao tiếp với người phụ nữ, Gió vẫn tiếp tục bước đi vội vã. Rồi rất nhanh, cậu ta, giống hệt như gã thanh niên kia, cũng giả vờ huých nhẹ vào bờ vai đang đeo túi xách, đồng thời khéo léo đút chiếc ví vào miệng túi vẫn còn đang mở. Tất cả hành động đó đều được thực hiện vô cùng chuyên nghiệp, không để lộ bất kỳ một động tác thừa nào cả. Nhưng chưa dừng lại ở đó, trước sự khó chịu của người phụ nữ, Gió chỉ quay lại, ném ra một cái nhìn đầy bất mãn rồi gằn giọng sỗ sàng:

“Đi đứng cẩn thận vào! Đây là đường nhà bà à?”

Và mặc cho những lời quở trách đầy chua ngoa từ bà cô độc miệng phía sau, cô gái ấy vẫn chỉ lẫm lũi bước đi.

Còn tôi thì sao? Kể cả là kẻ duy nhất chứng kiến toàn bộ sự việc, tôi vẫn bị bủa vây bởi vô vàn câu hỏi mà bản thân chẳng thể trả lời.

Đầu tiên, trong mắt tất cả mọi người, thì Gió chỉ là kẻ thất bại, luôn tồn tại mà không có mục đích sống cụ thể nào cả. Tưởng chừng như vô cảm, không bao giờ quan tâm đến thế giới này, nhưng đã có một hành động vô cùng nghĩa hiệp.

Thứ hai. Tại sao sau tất cả, Gió không những chẳng hề đòi hỏi lấy dù chỉ là một sự biết ơn của người khác, thậm chí cậu ta lại còn phủ định nó. Cố tình gây ác cảm khiến đối phương bất mãn, tỏ ra tức giận với mình.

Và cuối cùng, bản chất thực sự của Gió rốt cuộc là gì? Do từ đầu, mọi người đã vô tình nghĩ sai về cậu ấy, hay chỉ đơn thuần người con gái này thực tâm muốn vậy. Đâu mới là điều chính xác đây?

Càng nghĩ, tôi lại càng nhận ra mình đang dần xa vời thứ mục đích ban đầu. Nên sau tất cả, chỉ có thể kiên nhẫn đi theo Gió. Bởi vì thông qua ánh mắt và những bước chân có phần vội vã kia, linh cảm mách bảo tôi rằng nơi cậu ta đang hướng đến, cũng chính là nơi mà màn sương mù dày đặc bao quanh người con gái ấy sẽ được xua tan phần nào.

-OoO-

Tham gia Hako Discord tại https://hako.vn/discord

Bình luận (10)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

10 Bình luận

Truyện ổn vãi. Thêm phần mở đầu chắc kèo nữ chính chết: cái cách kể truyện này ko mới mẻ nhưng ko làm t thất vọng. Có cơ sở nội tâm nhân vật là chị Sóng chết, nhưng vẫn chưa biết lí do Sóng bị xa lánh, vì xấu trai? hay thất bại? Ko bt tác viết chưa nhưng t chưa thấy. Okay cái này chắc ở quá khứ main, chờ 2, 3 chương vẫn đc.


còn cách giới thiệu Gió, gần như đều giới thiệu qua lời kể của nhân vật khác. Cơ mà chỉ nên một hai lời thôi chứ kể hết thì bắt đầu chán rồi đấy. Quá khứ Gió chắc cũng đợi 1, 2 chương nữa vân đc. Thì sẽ bt lí do Gió làm chuyện ko công cho bà mất ví đấy. Nhưng t lại thấy lạ, Gió đánh đc cươp --> mạnh mẽ nhưng sao lại bị xa lánh nhỉ? Chắc cũng ở quá khứ (5, 15 tuổi đko)
Rồi sóng bắt đầu từ gió, định hình luôn cái sống truyện, hai nhân vật này có nhau mới tốt hơn đc, nhưng kết hợp 2 tên --> Sóng gió nên kiểu j cũng gặp trắc trở.
còn về đại lộ 29/2, ngày này nữ chính có thể sẽ die này. Có vẻ con đg này ko xuất hiện, vì ko có tag supernatural, và hòn đảo được giới thiệu khoa học chứ ko kiểu huyễn hoặc.
mà mở đầu ko liền mạch vs c1 lắm nhỉ, chắc đấy chương kết 100% r:)
Mong chương sau vc, tặng tác 4,999/5 vì truyện hay vãi
Xem thêm
PhướcVănĐoàn
Chủ post
Cảm ơn bạn. Tôi đã đăng chương 2 rồi đấy. Và tôi sẽ chỉ spoi 1 chi tiết thôi. Đó chính là chương mở đầu được kể theo lời của Gió. Nên bạn thấy không liền mạch là đương nhiên. Rất mong sẽ nhận được sự ủng hộ của bạn đến cuối hành trình
Xem thêm
@PhướcĐoàn: b lm t bắt đầu quê r đấy =)) đánh hóng đáng hóng, quên con nu9 bất cmn tử
Xem thêm
User's avatar
Bình luận đã bị xóa bởi An Nhiên Hạ Huyệt
PhướcVănĐoàn
Chủ post
Đúng là ngày xưa tôi từng u mê phim đó. Nói ra hơi ngại nhưng lúc viết tôi đang nghe nhạc của Jack nên viết vào luôn
Xem thêm
User's avatar
Bình luận đã bị xóa bởi An Nhiên Hạ Huyệt
Xem thêm 4 trả lời