The Undetectable Stronges...
Yasuaki Mikami Yashiro 惺架
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 1: 「Ẩn dấu」 ở thế giới khác với Cây Kỹ Năng

Chương 08: Câu chuyện đằng sau

Độ dài: 3,325 từ - Lần cuối: - Bình luận: 4

「Chắc chắn mình phải làm gì đó với cái này. 」

【Soul Board】 Hikaru

Tuổi: 15       Rank: 4

4

Điểm của Hikaru bất ngờ tăng lên. Bên cạnh đó, có một thứ khá khác so với lần trước: một con số hiện lên bên cạnh “Rank”.

「Mình tăng hạng khi nào vậy? Nếu không nhầm thì mình chỉ tăng hạng khi giết quái vật thôi mà… 」

Cậu không nhớ bất cứ thứ gì về việc đã giết một con quái vật nào. Đúng là cậu có hái một vài cây độc, chứ cậu không hề giết chúng. Tuy nhiên, cậu đã hạ sát - giết – một con người.

「…Đợi một chút đã. 」

Định nghĩa về quái vật là những sinh vật gây hại cho con người. Đó là tất cả; không hơn không kém.

「… Chuyện gì sẽ xảy ra nếu mình không giết một con quái vật cụ thể nào đó, mà giết những sinh vật sống mạnh mẽ ở một mức độ nhất định…」

Tóm lại, mình đã tăng hạng nhờ giết Bá tước Morgstad.

「………」

Hikaru quyết định không sử dụng điểm của mình ngay lập tức. Cậu cần thêm thời gian để suy nghĩ thật kĩ lưỡng.

 「… Có lẽ là lối này.」

Theo con đường mà Gloria đã kể, Hikaru đến một nơi có vỉa hè bằng đá đã bị sạt mất một phần, cùng với con kênh chảy ngang qua đó. Sau khi leo xuống những bậc cầu thang đã bị sập một nửa,  cậu bắt gặp một mùi hôi thối, khó chịu bốc lên dày đặc trong không khí.

「Là đây à?” 」

Cậu phát hiện ra một đường hầm dưới lòng đất nối liền với con kênh – hệ thống thoát nước.

「Whoa?! 」

Tiếng vỗ cánh vọng ra từ bên trong.

「Dơi ư…?」

Hikaru kích hoạt mọi Kỹ năng liên quan đến Ẩn Thân, khiến cho hiện diện của cậu trở nên mờ nhạt tựa không khí. Dơi và chuột bên trong đường hầm nghiêng đầu, bối rối. Có lẽ trong một khoảnh khắc, chúng đã chắc chắn về sự hiện diện của con người từ bên ngoài.

Sẽ thật kinh khủng nếu mình mắc phải một loại bệnh quái đản nào đó từ chúng.

Cậu bắt đầu lặng lẽ bước vào trong đường hầm. Nước chảy ra từ bên trong cũng không phải quá bẩn thỉu. Chỉ là thứ mùi hôi thối đó là quá sức chịu đựng đối với cậu. Hikaru lục lọi lại vốn kiến thức của Roland.

Thực tế, mỗi thành phố lớn đều được xây dựng hệ thống thoát nước. Tất cả những loại chất thải sinh hoạt cũng như nước bẩn sẽ được tập hợp tại một điểm dưới lòng đất. Những con quái vật có tên Chaos Slimes sau đó sẽ hấp thụ những chất thải đó và làm sạch nước. Như một tác dụng phụ, những con quái vật này tiết ra những chất dùng để làm phân bón và sẽ được thu thập bởi các thương gia.

Hóa ra, dòng nước này là thứ mà Chaos Slimes đã thải ra ngoài.

Hikaru tiếp tục đi men bờ kênh tồi tàn. Những viên đá đã vỡ vụn làm lộ ra cả lớp bùn bên dưới. Bên trong nơi này được bao phủ bởi một màu tối đen. Anh phân vân không biết có nên sử dụng chiếc đèn nhỏ mới mua sáng nay không. Yeah, có vẻ không ổn lắm. Ngay cả với Ẩn Thân của mình, mang theo một ngọn đèn trong bóng tối này chẳng khác nào tự phơi mình ra vậy.

Mình sẽ cố đi xa nhất có thể.

Tự thuyết phục bản thân, cậu từ từ tiến về phía trước.

Thế cái ông Kelbeck này là cái quái gì mà lại sống ở đây vậy? Rõ ràng anh ta là một Chuyên gia vật phẩm ma thuật co mà, mình tưởng ổng làm ra vật phẩm ma thuật chứ.

Và rồi đột nhiên, cậu nhận thấy có hai người đàn ông mang theo một chiếc đèn đi tới từ phía sau.

「―Và mấy thứ nữa―」

「-Thật đấy à? Nghe dễ vãi― 」

Giọng nói của họ vang vọng khắp đường hầm. Có phải một trong hai người họ là Kelbeck? Trông không có vẻ hì là thân thiện cả. Nhìn qua các vết sẹo trên má, rõ ràng họ là những kẻ côn đồ.

Họ đang làm gì trong cái hầm này vậy? Chắc chắn không phải các thương nhân đi thu thập phân bón. Mình nghĩ gọi chúng là “trộm cắp” là chuẩn bài nhất rồi. Hikaru vội vàng đi. Trước mặt cậu có một đoạn tường bị sập đổ, lún sâu vào khoảng ba mét.

Nấp vào và để chúng đi lên trước?

Hay cứ thế mà đi?

Cậu lưỡng lự một chút, và sau đó chọn ẩn nấp. Đó là một sự lựa chọn dễ dàng cho cậu. Giẫm qua bụi đất, cậu bước vào khoảng bị trũng vào. Cậu cúi xuống, nín thở.

「―Vậy là mày đã gặp được khách.―」

「― Hắn ta kiểu “chúng màu đã làm rất tốt ”.」

「―Cướp đi có phải dễ hơn không.」

「―Này, đé* ai cho mày giết người ..」

「Ai chả biết. Sếp ghét phải đổ máu mà」

「Không hẳn thế. Căn bản là mếu có ai bị giết , ta lại bị dính vào chính quyền. 」

「Vậy ư? Sếp… hmm? 」

「Sao đấy?」

Hai người đàn ông dừng lại ngay tại chỗ Hikaru đang nấp.

「… Những dấu chân này trông khá nhỏ.」

Hắn nhận ra dấu chân Hikaru để lại trên vũng bùn. Việc ẩn thân cũng sẽ trở nên vô dụng nếu người dùng vẫn để lại dấu vết.

Hmm, vì thế mà họ nhận thấy dấu vết của mình sao.

Đây cũng là một phần trong các thí nghiệm của Hikaru. Cậu muốn tìm hiểu xem liệu Ẩn Thân có hoạt động với những thứ mà cậu ấy để lại hay không. Và rốt cuộc câu trả lời là “không”.

「Dạo này lũ trẻ mồ côi ở Pond đang ngày càng nhiều. Có thể một trong số chúng đã đi vào trong này. 」

「Có lẽ là vậy…」

Có vẻ như họ đã đi đến kết luận rằng một đứa trẻ mồ côi đã đi vào trong đường hầm. Hikaru cũng tự tin rằng dù thế nào thì cậu cũng sẽ không bị phát hiện.

「Đi nào. Không thể bắt Kelbeck-san đợi. 」

「Ờ. Ông ta đúng là một gã đáng sợ. 」

Hai người đàn ông đi ngang qua Hikaru, không hề để ý đến cậu.

Hắn ta vừa nhắc đến Kelbeck.

Hikaru bám theo sau hai người đàn ông. Lần này, cậu tỏ ra rất thận trọng với bước chân của mình.

Trong một đoạn của đường hầm là khu nhà không thuộc quyền quản lý của chính quyền.

「Ahhhh… Chúng mày đến muộn năm phút.」

「C-chúng tôi xin lỗi. Tại tên này cứ mải tán gái trên đường tới đây. 」

「Cái gì ?! Sao mày bán đứng tao ?! 」

「Câm miệng! Cả hai chúng mày đều phải chịu trách nhiệm! 」

Một cái bàn khá chất lượng được đặt trong phòng. Khi nhìn vào đây sẽ chẳng ai nghĩ họ đang ở dưới lòng đất cả. Một người đàn ông, rõ ràng là không thèm quan tâm đến cách cư xử, đang ngồi trên ghế, gác cả hai chân lên mặt bàn. Những hình xăm đỏ như ngọn lửa chạy dọc từ trán xuống má phải, sau gáy và xuống toàn bộ cơ thể. Hắn ta đang đối mặt với hai người đàn ông mà Hikaru theo đuôi.

「Ồ… Chúng mày cũng được việc đó chứ. 」 Người đàn ông nói.

Sự nhẹ nhõm hiện trên khuôn mặt của những người đàn ông.

「Vậy chúng tôi xin phép đi trước.」

「Ờ. Nhớ làm ăn cho hẳn hoi đấy. 」

Kelbeck’s POV:

Người đàn ông có hình xăm màu đỏ tiễn cả hai ra cửa. Và rồi hắn ta đóng băng tại chỗ ngay khi quay lại.

「Chào.」

「?!」

Lúc nãy làm quái gì có ai trong phòng. Chưa hết, một tên nhóc đang ngồi trên bàn của mình.

「Mày là cái quái gì đấy?! 」

「Oops, làm ơn đừng bạo lực. Tôi không có vũ khí. 」

u55855-4270afbc-a1db-4f5f-be10-94ab8e964cf7.jpg

Không có vũ khí. Theo như đánh giá của mình, nó hoàn toàn nghiệp dư. Có vẻ như tên nhóc không biết cách chiến đấu. Nhưng trang bị của nó khá tốt.

「Mày đến từ đâu ?!」

Tên nhóc có thể là một pháp sư. Đề cao cảnh giác với cậu nhóc, người đàn ông chuẩn bị sẵn con dao găm của mình, đôi mắt đảo quanh căn phòng, tìm kiếm thứ gì đó để dùng làm lá chắn.

「Không phải lo. Tôi không phải pháp sư. 」

「… Mày là một tên nhóc đáng sợ.」

「Tôi có mang một thứ cho ông đây. 」

“Huh? Lá thư?”

Cậu nhóc đưa cho hắn một thứ gì đó. Trong một khoảnh khắc, hắn nghĩ biết đâu nó lại là một loại bùa chú phép thuật nào đó được ngụy trang thành một lá thư, nhưng rồi hắn nhận ra rằng có làm điều đó chẳng ích gì. Nếu cậu nhóc có thể sử dụng phép thuật, cậu có thể cho hắn nổ tung ngay tại chỗ từ đầu.

「Ông không muốn nhận nó sao? Nếu ông không nhận thì tôi sẽ gặp rắc rối lớn mất. 」

Cậu bé tỏ vẻ lo lắng. Hắn bắt đầu cảm thấy mình thật ngu ngốc khi đề phòng một cách tuyệt đối như vậy.

「Chậc.」

Hắn ta tra con dao găm của mình vào vỏ và bước thật nhanh đến chỗ cậu nhóc và rồi giật thật nhanh bức thư từ trên tay cậu.

「À… Ra là từ Hội Mạo hiểm giả. Hmm, hiểu rồi. 」

Sau khi đọc lướt qua nội dung bức thư, hắn lại quay sang cậu nhóc.

「Ta có một số chuyện.」

「Ông muốn biết tôi vào đây bằng cách nào?」

「Tốt. Điều này sẽ giúp ta tiết kiệm được thời gian. Ngồi xuống đây. 」Hắn ta nói, chỉ vào một cái ghế bên cạnh bàn.

「Làm thế thì tôi được gì?」

「Ta sẽ báo với Hội mạo hiểm giả rằng có người của họ xâm nhập vào lãnh địa của ta.」

「Hay lắm.」

Cậu nhóc bắt đầu ngoan ngoãn ngồi vào chỗ.

「Tên nhóc là gì? 」

「Hikaru. Còn ông là Kelbeck, đúng chứ? 」

「Chính xác. Nhóc đã đưa ta lá thư qua cái tên đó, phải không? 」

「Tôi muốn xác minh nó trước đó, nhưng chẳng ai có thể nói chuyện với tôi cả.」

Kelbeck có mái tóc đỏ được cắt ngắn cùng với một số đặc điểm khiến hắn ta trông như một lính đánh thuê kỳ cựu. Bởi vậy, bọn trẻ thường sẽ run rẩy trước anh ta, làm ướt quần khi anh ta trừng mắt nhìn chúng. Nhưng cậu bé này thì khác.

「Không ai nói chuyện với mày? Chờ ở đó đã. 」

Kelbeck đứng phắt dậy, rời khỏi phòng và lập tức quay lại.

「Có vẻ như mày không nói điêu. Mày phải đi qua ba căn phòng trước khi đến đây. Và phòng nào cũng đều có người canh gác. 」

「Hmm?」

「… Mi không thấy sao? Phòng nào cũng có người đứng đó túc trực cả. Ta thực sự khá quan trọng ở đây nên ta phải phòng vệ chứ. Vậy mà không một ai trong số họ để ý đến nhóc. Thế là thế nào?”

「Chắc là ăn may thôi.」

「Vớ vẩn.」

Kelbeck đã trở nên khó chịu. Mình phải đối mặt với một tên nhóc kỳ lạ từ Hội Mạo hiểm giả. Nếu đúng như bức thư, rất có thể nó đang nói sự thật.

Nhưng thông thường, bất kì ai từ hội tới đây đều bị người của mình thẩm vấn ở lối vào. Nếu người đó là một kẻ đáng ngờ, chúng sẽ hỏi trực tiếp hội để biết thông tin. Và chắc chắn chúng vẫn sẽ làm như vậy kể cả khi người đó không có vẻ đáng ngờ. Vậy mà tên nhóc này chỉ cần đi qua và đến được đây.

Sau đó, Kelbeck chú ý đến trang phục của cậu nhóc.

「… Hiểu rồi. Đó là thiết bị của mi, đúng chứ? Chắc hẳn nhóc đang mặc bộ trang phục có chất liệu từ loài Sói đêm – một dạng tiến hóa của những con sói lang thang vào ban đêm. Yeah, quả là hoàn hảo để che giấu sự hiện diện của bản thân. 」

Lông mày của Hikaru nhíu lại. Có vẻ như trúng tim đen rồi, Kelbeck nghĩ. Tất nhiên, ông ta không bao giờ tưởng tượng được rằng tên nhóc này lại là một bậc thầy có thể xóa bỏ hoàn toàn sự hiện diện của bản thân.

「Chờ đã, vậy là mày có liên quan đến vụ này à?」

「………」

Kelbeck cho cậu nhóc xem lá thư từ hội. Nội dung của nó rất ngắn.

『Kính gửi Chuyên gia vật phẩm ma thuật Sir Kelbeck,

Tôi đã mua một món đồ mà ngài đã chế tạo vào ngày hôm trước. Thật không may, tôi không biết làm thế nào để kích hoạt nó. Mong nhận được sự tư vấn của ngài. 』

Đó là tất cả.

「 Không. Điều đó không liên quan gì đến tôi. 」

「Vậy sao…」

Kelbeck có vẻ trầm ngâm.

「Mi có trang bị khá tốt, nhưng cũng không phải là cái gì quá nổi bật. Một thứ gì đó ở sâu bên trong. Lòng can đảm. Nhóc thậm chí còn không tỏ ra sợ hãi dù đứng trước sự hiện diện của Kelbeck vĩ đại. 」

「À thế à? Thế, mời ngài ký vào đây giùm. 」

Hikaru thản nhiên đưa ra tờ nhiệm vụ. Với một cái tặc lưỡi, Kelbeck lấy mẫu đơn và nhanh chóng ký tên. Từ trong túi, anh lấy một tấm thẻ – trông có vẻ được phát hành bởi một ngôi đền, Soul Card – và ép nó vào đơn yêu cầu. Trong một khoảnh khắc, tờ giấy phát sáng lấp lánh. Đó là để xác minh danh tính của hắn ta. Và như vậy, việc giao hàng đã hoàn tất.

「Hẹn gặp lại sau. 」

「Này đứng yên đấy. Mi nghĩ ta là ai hả」

「Chuyên gia vật phẩm ma thuật…」

Hikaru dừng lại, nhếch mép.

「Đó là chức danh của ông, nhưng đúng ra phải là lãnh đạo của một tổ chức ngầm.」

「………」

Kelbeck im lặng. Hikaru nói trúng tim đen.

「Quả là một bức thư thú vị. Trong đó ghi rằng người gửi là Hội Mạo hiểm giả. Nhưng thực chất người gửi muốn liên lạc thông qua guild vì anh ta muốn giấu tên. Bất chấp như vậy chỉ để gửi một lá thư có nghĩa là… 」

「Có một số rủi ro liên quan.」

「Yeah. Nhưng dù sao thì, tôi cũng chẳng quan tâm. 」

「Không quan tâm?」

「Ahuh. Tôi thích sống trên mặt đất hơn. 」

「Hmp. Nói cho nhóc biết, bề ngoài bọn ta được gọi là Hội Đạo Tặc. Tuy vậy, bọn ta không nhắm vào người nghèo. 」

「Tôi cũng cho là vậy. Nếu không, ông đã tấn công tôi rồi, không cần phải dài dòng như vậy. 」

「Nếu nhóc gặp khó khăn gì, cứ gọi cho ta và ta sẽ giúp. Nhưng tất nhiên ta sẽ tính phí cho nhóc. Cái đó gọi là cho và nhận. 」

「Vậy về thứ đó…」 Hikaru nói, chỉ vào bức thư trên bàn.

「Người gửi có phải một quý tộc không?」

「…Sao nhóc nghĩ vậy?」

「Người đó đang sử dụng Hội mạo hiểm giả làm trung gian. Hơn nữa, người đó còn ra lệnh cho những hội xung quanh. Tôi nghĩ chỉ có quý tộc mới có thể làm được điều đó. 」

「Hừm. Có lẽ thế. Nhưng như vậy thì sao? 」

「Thay vì tôi, có lẽ ông mới là người cần giúp đỡ.」

Kelbeck có vẻ bực tức.

「Đừng có tự mãn, ranh con.」

Hikaru thở dài.

「Người lớn ai cũng đối xử coi tôi như một đứa trẻ ranh thế. Tôi đã mười lăm rồi. 」

「Ờ, mười lăm nghĩa là nhóc chỉ là một nhãi ranh quái đản! Giờ thì biến đi được rồi đấy. 」

「Tuyệt. 」

Hikaru rời khỏi phòng.

「…Một đứa trẻ kỳ lạ, nhưng vô cùng tiềm năng. 」. Kelbeck lẩm bẩm.

Sau khi hoàn thành một loạt các thử nghiệm và nhiệm vụ, khi Hikaru quay ra bên bên ngoài, trời lúc này đã chạng vạng tối. Không có nhiều nhà thám hiểm xung quanh khi cậu trở về tới hội.

「Hmm?」

Hikaru lập tức hiểu ra tại sao không còn nhiều mạo hiểm giả.

「Của anh đây. Tất cả đã được hoàn thành. Anh nên về nhà sớm và nghỉ ngơi một chút, được chứ? 」

「Một lúc nữa em có rảnh không, Gloria-chan? Còn về bữ- 」

「Anh nên về nhà sớm và nghỉ ngơi một chút, được chứ?」

「Không, đợi đã. Chúng ta hãy đi ra ngoài cho bữa tối– 」

「Bạn nên về nhà sớm và nghỉ ngơi một chút, được chứ?」

「…Vâng. 」

Với một nụ cười rạng rỡ, Gloria liên tục lặp đi lặp lại những câu giống hệt nhau. Cái cách mà cô ấy làm cho những câu nói đó trở nên giống như đang thực sự quan tâm đến các mạo hiểm giả thật là phi thường. Họ không cảm thấy muốn ở lại sau khi trải qua cuộc trao đổi kiểu đó nên họ nhanh chóng giải tán.

Trời chập tối là lúc rất nhiều mạo hiểm giả trở về sau khi hoàn thành nhiệm vụ của họ. Gloria xử lý tất cả chúng một cách khéo léo và hiệu quả. Cô ấy cũng nhanh chóng đánh giá các nguyên liệu. Xời, đỉnh ghê. Đúng là con người có thể hoàn thành tốt công việc của mình nếu ta dồn hết tâm trí vào nó. Hikaru đang có tâm trạng rất tốt.

Cậu ngay lập tức đứng ra trước quầy.

“Kế tiếp. Cái gì?”

Gloria mở to mắt ngay khi cô nhìn thấy Hikaru.

Làm sao có thể…?

Hội Mạo hiểm giả đã đóng cửa. Gloria kéo cửa chớp xuống, ngồi trầm tư.

Kelbeck là một lãnh đạo cấp cao trong Hội Đạo tặc. Ông ta giống như người đứng đầu chi nhánh của hội ở Pond. Không đời nào Hikaru có thể gặp ông ta dễ dàng như vậy. Nếu ai đó từ Hội Mạo hiểm giả đi vào đường hầm đó, họ sẽ bị người của ông ta thẩm vấn.

 

Một khi Hikaru bị bắt, Hội Đạo tặc sẽ yêu cầu một cuộc điều tra từ hội Mạo hiểm giả. Gloria khi đó sẽ nhảy vào. Một lễ tân của guild có thể đóng vai trò đại diện trong các cuộc đàm phán – đặc biệt là đối với một guild nhỏ như ở Pond. Sau khi được Gloria cứu khỏi Hội Đạo tặc, Hikaru sẽ mang một món nợ ân tình với cô. Đến lúc đó, cô có thể lấy nhiều thông tin khác nhau từ cậu ta. Đó là kế hoạch ban đầu của cô.

Làm thế nào cậu ta gặp Kelbeck? Cậu nhóc đó không trả lời thẳng thắn khi mình hỏi.

Hikaru chỉ đơn giản nói những điều như “Tôi vừa gặp ông ta” hoặc “Ông ta vẫn khỏe”. Những mạo hiểm giả khác khi đó đang xếp hàng sau cậu ấy nên cô không thể hỏi được nhiều hơn.

Điều này khiến mình ngày càng tò mò hơn.

Không bị ai nhìn thấy, miệng Gloria cong lên thành một nụ cười. Một nụ cười đen tối và xấu xa.

Bình luận (4)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

4 Bình luận

Dây vào nhầm người rồi
Thanks~
Xem thêm
Dính rồi ko ra đc nữa đâu
Xem thêm