The Undetectable Stronges...
Yasuaki Mikami Yashiro 惺架
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 1: 「Ẩn dấu」 ở thế giới khác với Cây Kỹ Năng

Chương 03: Sự báo thù thích đáng

Độ dài: 2,831 từ - Lần cuối: - Bình luận: 16

Tiếng sấm ầm ầm, chớp lóa vang dội trời đất trong cơn mưa rào dai dẳng. Hạt mưa rơi vào những viên đá cuội bên đường làm bắn từng tia nước nhỏ li ti ra xung quanh. Hikaru bước đi dưới tiết trời lạnh lẽo ấy với độc chiếc áo mỏng ướt sũng nước. Chẳng mấy chốc, cậu đã đứng trước nơi cần đến - biệt phủ của Bá Tước Morgstad.

(Còn 25 phút.)

Theo dự tính ban đầu, cậu sẽ lẻn vào căn nhà bằng lối đằng sau. Trớ trêu thay, cánh cửa đó đã bị khóa từ bao giờ nên cậu tốn mất 5 phút đồng hồ quý giá của mình để chật vật với nó. Và thế là cậu đành phải đi vào từ cửa trước đang được mở cho những người phục vụ ra vào làm việc.

Đứng dưới mái hiên căn nhà, Hikaru vắt kiệt nước ở áo. Cậu mở cửa.

[Vị khách tới đây hôm nọ quả là giàu đến mức lố bịch.]

[Ồ vậy sao, hôm đó tôi nghỉ phép thì phải.]

Đen thật sự. Có hai người giúp việc đang tiến tới chỗ cậu.

May thay, họ vẫn cứ tiếp tục bước đi mà không hề hay biết tới sự hiện diện của cậu trong nhà. Thật không thể tin nổi. Mình đững sừng sững ngay đây mà hai người họ không ai thấy gì sao. Cậu thầm thán phục sự vi diệu của các kĩ năng trong nhánh <Ẩn Mật> mình vừa học. Không chỉ vậy, kĩ năng có thể kích hoạt hay vô hiệu tùy thuộc vào người sử dụng nữa. Nghe có vẻ kì lạ, nhưng kĩ năng <Ẩn Mật> luôn tự động kích hoạt mỗi khi cậu bắt đầu sôi máu. Những lần như vậy, cậu lại thấy trong người mình có cảm giác thật sự kì lạ, cứ như thể hòa vào trong không khí vậy.

Căn biệt thự giờ đây như được nhuộm màu của màn đêm. Có vẻ căn nhà này không hề có chiếc đèn ngủ nào. Và trong những trường hợp như thế này, dù sở hữu kĩ năng tiện lợi như <Ẩn Mật>, Hikaru vẫn quyết định ẩn mình trong bóng tối, tránh mọi bất trắc có thể xảy ra. Cậu nhẹ nhàng tiến lên tầng ba.

Vừa đặt chân tới, hai người đàn ông - có vẻ bảo vệ của Bá Tước - đang bước hướng thẳng đến chỗ cậu. Có vẻ bọn họ là những người lính khoác lên mình bộ thường phục, mỗi người giắt bên mình một thanh kiếm. Cũng chẳng phải chuyện gì bất thường khi Bá Tước Morgstad - một quý tộc rất có tiếng nói trong Vương Quốc - lại thuê những người lính như thế này để bảo vệ tư dinh mình.

[Hửm?]

[Sao thế?]

Một người bất chợt dừng bước.

[Tao cảm thấy có gì đó là lạ.]

[Gì thế? Tao chẳng thấy gì cả?]

[Có kẻ đột nhập?]

[!]

Người lính kia theo phản xạ đặt tay lên chuôi kiếm.

[...Có vẻ không ai ở xung quanh.]

[Chắc vậy...]

Một người cúi xuống, sờ vào mặt sàn.

[...Chỗ này bị ướt sao.]

[Thì có sao đâu. Trời đang mưa to mà.]

[Có ai mới từ ngoài kia vào à?]

[Ờ thì chắc có tên nào đó vừa đi làm mấy việc lặt vặt cho Giả Kim Hội để kiểm tra con bé đó ấy mà.]

[Phải rồi, mày nhắc tao mới nhớ.]

Anh ta đứng dậy, vẻ mặt không hài lòng.

[Đi thôi.]

[Mày chắc chứ?]

[Chắc là do tao tưởng tượng thôi. Dù sao thì tên Bá Tước đó làm tao bực mình lắm rồi, tao không có ý định làm việc tử tế cho một kẻ như hắn đâu.]

[Thôi, kín cái miệng lại đi.]

Hai người bảo vệ rời đi.

Nấp sau bóng cây cột, Hikaru thở phào nhẹ nhõm. Cứ tưởng mình xong đời rồi chứ. Thật tốt khi kĩ năng của cậu hoạt động hiệu quả trong những lúc như vậy. Nâng cấp kĩ năng <Cản trở nhận thức> lên tối đa là một quyết định vô cùng sáng suốt. Bởi người lính khi nãy không hề sở hữu bất cứ một kĩ năng dò tìm nào mà chỉ đơn thuần là những kinh nghiệm trong công việc đã mài dũa các giác quan giúp anh ta cảm nhận mọi thứ xung quanh dựa vào mùi hương và trực giác.

May mắn hơn nữa, khi người bảo vệ nhắc đến “Bá Tước”, anh ta có đánh mắt về phía sau. Vậy có nghĩa là, căn phòng của Bá Tước chắc chắn nằm ở hướng đó.

(15 phút.)

Vẫn còn thời gian. Khi nãy tiếng báo “Còn 20 phút” vang lên khiến Hikaru giật mình hoảng sợ. Cậu cứ nơm nớp sợ những người lính kia có nghe thấy âm thanh đó khi họ đứng ngay sát cậu như vậy.

[...Tới thôi nào.]

Hikaru tiếp tục bước đi. May cho cậu, hai người lính kia không ngoảnh lại để kiểm tra lần nào nữa. Ngay khi ngọn đèn nhỏ họ mang theo đã khuất ở phía xa, bóng tối một lần nữa bao trùm xung quanh Hikaru. Mỗi khi sấm sét đánh trên bầu trời, những tia chớp thỉnh thoảng lại đem chút ánh sáng vào hành lang qua những ô của sổ trên trần nhà.

Giá như mình còn đủ điểm để mở khóa kĩ năng <Dạ Nhãn> thì tốt biết mấy. Nhưng trong cái rủi lại có cái may. Nhờ trời tối, cậu có thể dễ dàng nhận biết được phòng nào đang có người dựa vào ánh sáng phát ra từ bên trong căn phòng.

Hikaru áp tai vào cửa một căn phòng sáng đèn. Dù trời mưa to khiến cậu khó có thể nghe thấy gì, nhưng...

[Tên Nam Tước ngoan cố, đần độn đó...]

Giọng nói vang lên phía bên kia cánh cửa chắc hẳn là của một người đàn ông đứng tuổi. Trùng hợp thay, hình ảnh Bá Tước Morgstad đã in sâu trong kí ức Roland ấy là một người đàn ông với mái tóc bạc trắng. Mục tiêu của mình đây rồi. Bàn tay cậu run rẩy với lấy tay nắm cửa.

Cậu nắm chặt lấy bàn tay đang run rẩy ấy của mình. Ổn mà, mình có thể làm được. Dù đã trải qua biết bao nhiêu chuyện, nhưng tới tận bây giờ nỗi sợ mới bắt đầu cuốn chặt lấy trái tim cậu.

Mày phải làm. Mày phải giết ông ta để tiếp tục sống sót, Hikaru tự trấn an bản thân một cách tuyệt vọng. Cứ như thế, phải mất một lúc để cậu bình tĩnh trở lại.

Cảm thấy thật có lỗi với Roland khi cứ tiếp tục hèn nhát như thế này. Tuy vậy, cậu thực sự hứng thú với thế giới mới đặt chân tới này, đến mức cơ thể cậu lúc nào cũng rạo rực với khao khát được biết, được khám phá những điều mới mẻ phía trước.

Song chính cái chết của bản thân ở Trái Đất, nơi cậu từng sống đã dẫn cậu tới con đường giết chóc này. Mạng sống con người mỏng manh vô cùng. Hơn nữa, không như Nhật Bản hiện đại, đây là một thế giới hoàn toàn khác biệt mà ở đó, một là giết, hai là bị giết.

(Còn 10 phút.)

Ngay khoảnh khắc tiếng thông báo của Roland cất lên trong tâm trí, Hikaru nhẹ nhàng mở cánh cửa phòng. Bá Tước Morgstad đang ngồi hướng về phía cửa ra vào, chăm chú đọc thứ gì đó trên bàn làm việc của mình.

[Hửm?]

Hắn liếc mắt về phía cánh cửa. Mình tưởng nó vừa mới mở ra, hắn nghĩ.

[Ai vậy?]

Hay là tên quản gia? Ông ta nghĩ, mắt vẫn dán vào chồng giấy. Nhưng thực chất người quản gia của ông ta sẽ không bao giờ dám tới đây vào đêm hôm thế này nếu không được gọi, nói gì đến việc xông thẳng vào đây mà thèm không gõ cửa.

Cánh cửa vẫn được đóng chặt.

[...Chắc mình nghe nhầm thôi.]

Ông ta lại tiếp tục nghiền ngẫm đống giấy tờ báo cáo trên tay. Và khi lướt mắt đến trang cuối cùng.

[Vậy là thành công rồi à.]

Đó là bức mật thư được mã hóa gửi tới ông ta với dòng chữ [Tôi đã thành công dập lửa trong lãnh địa của ông]. Nhưng ẩn trong tin nhắn tưởng chừng vô nghĩa đó lại là lời báo cáo [Tôi đã giết chết con trai nhà Tử Tước Zaracia.]

[...Bất ngờ thật. Ai mà nghĩ thằng nhóc đó có thể ở Pond này chứ.]

Bá Tước đã nhận được tin con trai nhà Zaracia đang ở trong thị trấn này. Cứ nghĩ phải đích thân đến giết Roland, nhưng may cho hắn, vị trí của cậu ta đã được xác nhận và ông ta chỉ việc cho người đi khử mà không cần động tay động chân.

[Đúng là cha nào con nấy, thật phiền phức. Nhưng giờ chúng đã chết sạch rồi, không còn ai có thể cản chân ta nữa.]

Thật ngu ngốc.

Một giọng nói bất thình lình vang lên khiến ông ta chết đứng. Nhưng một lần nữa, vẫn không có một ai ở trong phòng ông ta cả.

[Ai vậy?]

Bá Tước vội vàng mở ngăn kéo bàn, lấy ra chiếc chuông nằm trong đó. Chỉ cần rung chiếc chuông ấy, tất cả những cảnh vệ trong biệt thự sẽ ngay lập tức nhận được báo động và chạy tới đây.

[Aaaa!!]

Nhưng ngay trong khoảnh khắc ấy, tay ông ta dừng lại ngay gần chiếc chuông. Một con dao không biết từ đâu tới đã đâm xuyên qua lòng bàn tay của hắn.

[L-L-L-Là mày...!]

Đau đớn và sợ hãi như đã xâm chiếm toàn bộ cơ thể ông ta. Bởi lẽ, đứng trước mặt ông ta hiện là bóng người ông không ngờ tới nhất, một người đáng lẽ đã phải chết.

[Ta là Roland N. Zaracia... Mà thực ra chỉ là thế thân thôi. Ta đến để giết ngươi.]

[L-Làm thế nào mà...?!]

[Chết đi.]

Máu dính đầy lưỡi dao khi Hikaru rút nó ra khỏi tay Bá Tước. Lưỡi dao sắc bén ấy có thể cắt đứt bất cứ thứ gì trên người ông ta, nhưng cậu lại chọn cách đâm thẳng vào tim hắn mà không hề do dự.

[Gư...]

Tay cậu xoáy lưỡi dao đang nằm gọn trong lồng ngực Bá Tước khiến ông ta ho ra đầy máu trước khi hoàn toàn bất tỉnh trên sàn.

[Ha... ha...]

Cái xác đỏ thẫm máu của Bá Tước đang nằm ngay trước mắt cậu. Cảnh tượng ấy khiến cơ thể cậu nóng bừng lên như sắp bốc cháy. Ngay lúc đó, thứ duy nhất cậu mong muốn là chạy trốn thật xa khỏi đây rồi thét thật lớn.

Trong tích tắc, toàn thân Hikaru như cứng đờ lại. Có vẻ linh hồn Roland muốn xuất hiện một lần nữa trong cơ thể này. Cậu đã dùng 10 phút quý giá còn lại để kiềm chế linh hồn Hikaru và tự tay giết chết tên Bá Tước.

(...Đáng lẽ cậu phải cản tôi lại chứ.)

Roland nói, giọng có chút phiền muộn.

[Đó không phải việc tôi để cậu làm. Là tôi tự quyết định ra tay.]

Thật vậy, Hikaru đã quyết định, quyết định làm mọi thứ để sống tiếp. Nếu như không còn cách nào khác ngoài giết ai đó, cậu cũng vẫn sẽ làm.

Chính vì vậy, cậu bình tĩnh đến bất ngờ.

(Cảm ơn cậu...)

Giọng của Roland ấm áp hơn bao giờ hết so với lúc ban đầu họ mới gặp nhau. Giọng nói ấy giờ đây như chan chứa biết bao nuối tiếc lẫn sự hài lòng vậy.

(...Tôi sẽ biến mất sớm thôi. Thật tiếc khi tôi không thể cho cậu những thứ như tiền hay danh tiếng, nhưng thay vào đó, cậu có thể tiếp tục sống ở thế giới này, trong cơ thể này...)

Hikaru cảm thấy như Roland bắt đầu rời đi.

(...Mà này, tên cậu là gì?)

[Hikaru.]

(...Cảm ơn cậu, Hikaru. Cậu chính là ân nhân của tôi... của cả gia đình Zaracia. Dù ở nơi xa xôi nào đó, tôi vẫn sẽ luôn cầu nguyện cho những điều tốt đẹp đến với cậu.)

Dứt lời, những mảnh linh hồn còn sót lại của Roland dần biến mất.

[...Cậu ta đi thật rồi.]

Hikaru cảm thấy có gì đó thật trống vắng trong tâm trí cậu. Có lẽ, cái cảm giác ghê sợ khi lần đầu giết một ai đó là quá nặng nề để cậu có thể vượt qua ngay lúc này. Cậu muốn ngồi xuống nghỉ ngơi một lúc, nhưng ngay sau đó...

[Cậu đã giết ông ta ư?]

u55855-6fbdf331-bbb5-45e2-b76d-409d44bb77fc.jpg

Ngay lúc ấy, cánh cửa chợt mở ra. Một cô gái vô cùng xinh đẹp với mái tóc bạch kim, nước da trắng mịn cùng đôi mắt xanh biếc đứng lấp ló ngoài cửa.

Cô ta đã thấy mình chưa? Không, cũng chưa chắc chắn. Giờ sao đây? Cứ thế này thì làm sao mà thoát ra được.

[Có vẻ lính canh đã nghe thấy tiếng chuông rồi, họ sẽ lên đây sớm thôi.]

[!!]

Hikaru đã không hề hay biết rằng, Bá Tước đã vô tình gạt tay vào chiếc chuông khi cố rút con dao khỏi tay, khiến nó lăn đi và khẽ vang lên bên trong ngăn kéo. Nhưng có lẽ như vậy đã là quá đủ để những người bảo vệ nhận được lệnh, tiếng bước chân càng lúc càng dồn dập tiến về căn phòng. Phải làm gì đây? Phải làm gì đây? Phải làm gì đây? Liệu có thể trốn thoát với <Ẩn Mật> không?

Ngay lúc nước sôi lửa bỏng ấy, cô gái chỉ tay ra phía bên ngoài một cánh cửa khác và nói:

[Cậu có thể ra ban công và leo xuống dưới, có một chiếc thang dây ở đó.]

Thật sao? Tại sao cô ta lại nói cho mình điều đó?

[Nhanh lên đi.]

Giờ không phải lúc chần chừ. Hikaru chạy như bay về phía ban công và mở cửa. Mưa đã tạnh, nhưng những cơn gió lạnh vẫn ùa vào. Mây tan rồi à? Quả là có một chiếc thang dây ở đây, có lẽ thường được dùng trong trường hợp khẩn cấp. Cậu quăng nó ra và bắt đầu trèo xuống. Thật khó cho cậu khi phải đứng chênh vênh thế này với đôi tay vẫn đang run lập cập. Bắt đầu có những tiếng nói vọng ra từ sau cánh cửa phòng đã được đóng chặt.

[Tiểu Thư Lavia, cô đang làm gì ở đây vậy?]

[Có phải cô tới sau khi nghe thấy tiếng chuông không?]

[N-Này! Ngài Bá Tước đang nằm trên sàn kìa!]

Những âm thanh ồn ào dần chuyển thanh những tiếng hô hoán báo động.

[Có sát thủ!]

Ngay khi đưa ra kết luận, họ vội mở tung cánh cửa dẫn ra ban công, nhưng những gì còn lại chỉ là chiếc thang dây treo đung đưa theo gió.

[Có lẽ... ở đây là ổn rồi.]

Hikaru đã hoàn toàn kiệt quệ. Hiện giờ cậu không còn cách nào trở lại khách sạn được nữa. Thứ nhất, cậu không còn lại thứ gì ở đó cả. Tên sát thủ trước đó đã lấy đi tất cả đồ đạc của Roland nhằm che dấu vụ ám sát dưới lốt một vụ cướp sau khi thành công hạ sát Roland. Quay trở lại đó cũng chẳng để làm gì. Và nguyên nhân khác là do... khuôn mặt của cậu.

[...Vậy ra đây là cơ thể của mình lúc này sao...]

Giờ đã là khoảng bốn giờ sáng. Vì bây giờ đang là mùa hè nên vào tầm giờ này, trời cũng đã bắt đầu sáng lên. Hikaru nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của mình được phản chiếu trong vũng nước. Giờ đây, mái tóc và đôi mắt của cậu không còn nhiều nét của Roland nữa, chúng mang một màu nâu thẫm. Cả khuôn mặt cũng càng lúc càng mang nhiều đặc điểm của Hikaru hơn. Và rồi, màu nâu thẫm ấy cũng dần chuyển thành màu đen quen thuộc. Có vẻ linh hồn cậu đang dần hòa làm một với thể xác.

[...Trời đất, thật là mệt mỏi.]

Hikaru dừng chân tại một nơi hiu quạnh, không lấy một bóng người trong thị trấn, có lẽ là một nghĩa địa. Dựa lưng vào gốc cây cổ thụ trong khuôn viên nghĩa trang, Hikaru nhắm nghiền mắt lại.

...Đúng rồi. Tại sao cô gái ấy lại để mình trốn thoát nhỉ?

Đó là giấc ngủ đầu tiên của cậu ở thế giới này, cậu ngủ một mạch, một giấc ngủ trong yên bình.

Bình luận (16)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

16 Bình luận

Một phương thức chuyển sinh khá mới mẻ
Thanks~
Xem thêm
Gái rồi ???
Xem thêm
mình thấy ảnh bị die bạn ơi
Xem thêm
SHown
Chủ post
Vẫn ok mà b
Xem thêm
@SHown: ok lại r cảm ơn bạn nha, chác máy mình bị lag
Xem thêm
Sao ko dịch là ẩn thân mà lại dịch ẩn mật
Xem thêm
SHown
Chủ post
Eng ghi Stealth nên mình ghi vậy chứ ẩn thân nghe không ổn lắm
Xem thêm
@SHown: nghe ẩn mật nó cứ chuối thế nào ấy
Xem thêm
Xem thêm 2 trả lời
đoạn thứ 27 "long" nhoa :3
Xem thêm
SHown
Chủ post
Ok rồi ạ. Tks bác
Xem thêm
2 tiếng rồi mà chưa ai tem?
Xem thêm