The Undetectable Stronges...
Yasuaki Mikami Yashiro 惺架
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 1: 「Ẩn dấu」 ở thế giới khác với Cây Kỹ Năng

Chương 12: Unken đáng sợ

Độ dài: 3,239 từ - Lần cuối: - Bình luận: 13

Có vẻ như một chuyên gia nào đó sẽ thẩm định giá trị của Thỏ sừng đỏ, chứ không phải Jill. Cô bấm chuông và một ông già bước ra từ căn phòng bên trong. Tóc ông ta dài với toàn bộ là màu trắng, phần tóc trên đỉnh đầu được búi lên trên. Phần còn lại rủ xuống chạm vào bộ ria mép và râu của ông ta, khiến đầu ông ta trông như một mớ tóc trắng. Cao khoảng một mét rưỡi, ông ta thấp hơn Hikaru nửa cái đầu.

「Một con khỉ đột…?」 Hikaru lẩm bẩm.

「Ông ta đến từ một chủng tộc có tên là Man Gnomes. Đừng nói gì về nó, không là ông ta nổi điên lên đấy. 」Jill thì thầm.

Ugh, ngứa họng quá.

「Cô cần gì, Jill? Tôi đang bận! Chúng ta sắp có một vị khách đến từ thủ đô hoàng gia đấy. 」

「Tôi biết rồi. Nhưng ông là người khăng khăng muốn thẩm định Thỏ sừng đỏ cơ mà. 」

「Hmm?」

Lần đầu tiên ánh mắt của Unken nhìn vào Hikaru.

「… Ồ.」

Ông ta thận trọng kiểm tra toàn bộ cơ thể của Hikaru trước khi quay lại và đi vào trong.

「Nếu cậu đi qua lối đi này, cậu sẽ đến một tòa nhà riêng biệt. Đó là nơi thực hiện việc mổ xẻ. Cậu chỉ cần đi theo Unken-san. 」

Với một cái vỗ vai, Jill quay lại quầy. Những mạo hiểm giả nhìn thấy cử chỉ thân mật ấy đã sôi máu lên.

「… Mình đã bảo cô ấy đừng làm vậy nữa mà.」

 Hikaru đi theo Unken trong mệt mỏi

Lò mổ trông giống như một nhà để xe khổng lồ. Mặc dù chỉ được làm bằng gỗ, các thanh dầm được sắp đặt vô cùng chuyên nghiệp đã đảm bảo cho cấu trúc khổng lồ đó. Rủ xuống từ những thanh xà thô là những sợi xích có móc treo những con vật lớn cần mổ.

「Lấy nó ra. 」

Hikaru đặt chiếc túi lên chiếc bàn đá. Unken mang Thỏ sừng đỏ từ bên trong ra và kiểm tra nó.

「………」

Trong lúc đó, Hikaru thử triệu hồi Soul Board của Unken. Cậu khá tò mò về cách mà ông ta cư xử rất thận trọng trước đó. Và linh cảm của cậu đã đúng.

【Soul Board】 Unken F. Balzack

Tuổi: 211 Rank: 51

47

【Sinh lực】

.. 【Phục hồi tự nhiên】 2

.. 【Thể lực】 5

.. 【Miễn dịch】

…. 【Kháng phép】 1

.. 【Giác quan】

…. 【Khứu giác】 1

…. 【Vị giác】 2

【Sức mạnh Phép thuật】

.. 【Mana】 6

【Thể lực】

.. 【Sức mạnh】 9

.. 【Tinh thông vũ khí】

…. 【Kiếm ngắn】 6

…. 【Cung】 3

…. 【Phi tiêu】 4

…. 【Giáp】 2

【Nhạy bén】

.. 【Ẩn Thân】

…. 【Che dấu sinh khí】 2

…. 【Che dấu Mana】 2

…. 【Cản trở nhận thức】 2

…. 【Che dấu nhóm】 1

【Khéo léo】

.. 【Khéo léo】 3

.. 【Tinh thông dụng cụ】

…. 【Gốm】 2

【Ý chí】

.. 【Sức mạnh tinh thần】 3

【Trực giác】

.. 【Bản năng】 4

.. 【Phát hiện】

…. 【Phát hiện sự sống】 1

「Cái gì?」 Hikaru thốt lên.

「’Cái gì’ là cái gì?」

「Uh, không, không có gì đâu.」

「………」

Unken ngờ vực nhìn Hikaru trước khi quay trở lại với Thỏ sừng đỏ.

Chờ đã, từ từ, bình tĩnh ... Lão già này hư cấu! Ông ta thậm chí còn có một Kỹ năng thuộc Ẩn thân mà mình còn không có. Nhưng mà, lão cũng chỉ có một điểm cho nó. Hmm? Chờ tí. Có gì đó sai sai với những số điểm còn lại ông ta.

Hikaru cẩn thận tính toán. Unken đã phân bổ tổng cộng 74 điểm cho các Skill của mình. Cộng với 47 điểm còn lại của anh ấy, ông ta có tổng cộng 121 điểm. Thứ hạng của ông ta đã xuất sắc, nhưng tuổi 211 ấy còn khó tin hơn. Nếu một người nhận được 1 điểm mỗi năm, thì tức là số điểm còn lại của ông ta đã giảm.

Vậy là nó còn lại một phần ba. 211 chia cho 3 được khoảng 70. 70 cộng với hạng 51 của anh ta có tổng là 121. Cộng các số liệu lại. Một số loài trên thế giới này có tuổi thọ ngắn hơn trong khi một số loài dài hơn. Vậy thì thời gian cung cấp điểm cho mỗi loài là khác nhau tùy thuộc vào tuổi thọ.

Có cảm giác như những thứ sai sai đang dần trở nên hợp lí.

Vậy còn Che dấu Nhóm… Để mở khóa nó cần hai điểm trên mỗi Skill Che Dấu Sinh Khí, Che dấu Mana và Cản trở Nhận Thức. Lão già này có Skillset gần giống mình. Mình tự hỏi ông ta có phải kiểu Rogue[note29800]  không.

Hikaru muốn biết Unken mạnh đến mức nào. Không giống như Hikaru, người đã dồn hết số điểm của mình vào một Kỹ năng, tối đa hóa nó, lão già chỉ có một vài điểm cho mỗi kỹ năng. Tuy nhiên, có cảm giác như ông ta đang đặt nhiều điểm hơn vào Kỹ năng thiết yếu đối với một nhân vật kiểu Rogue. Nếu cậu biết Unken mạnh đến mức nào, cậu có thể lấy chính mình làm thước đo để đánh giá thứ sức mạnh đó.

「Này cậu nhóc. 」

「Dạ? 」

「Có gì vui khi nhìn chằm chằm ta như thế?」

Hikaru giật mình.

Đúng là 4 điểm Bản Năng mà… Không biết ông ta có nghi ngờ mình đang kiểm tra Soul Board của ổng không nữa.

「Chỉ là tôi chưa gặp ông trong hội bao giờ.」

「…Chắc vậy đấy. 」

「Ông thường làm gì vậy?」

「Không phải việc của nhóc. 」

「Theo như thái độ của Jill, có lẽ ông là Hội trưởng?」

「… Tôi chỉ là một giám định viên.」

Có thể Hikaru khá giỏi trong việc thay đổi chủ đề, hoặc Unken thực sự không thích bị thăm dò.

「Dù sao thì, về Thỏ sừng đỏ… Nhóc chưa bao giờ mổ xẻ trước đây, phải không?」

「…Chưa.」

「Cách nhóc cắt nó thật kinh khủng. Cậu sử dụng cái gì đấy? 」

Hikaru lấy ra cây Dagger of Strength. Unken nhìn chằm chằm vào nó một lúc rồi thở dài.

「…Thằng đần này. Đừng có dùng vũ khí giết người để mổ thịt. Phải sử dụng một công cụ thích hợp cho việc này. Nhóc phải cắt da và thịt nó khi lấy nội tạng của con thỏ. Đây. Thịt sẽ có mùi vị tởm lợm nếu máu thấm vào thịt. 」

「Ông nói đúng. Tôi hiểu rồi.」

「Cách nhóc mổ bụng nó cũng rất kinh khủng. Cậu có thể mang nó về đây mà không cần mổ xẻ gì cả. Giá trị của nó sẽ không giảm nếu cậu quay lại chậm hai hoặc ba giờ đâu… 」ông ta nói, liếc nhìn Hikaru. 「 Nói thì nói vậy, nhưng với cơ bắp của nhóc thì, ta không nghĩ nó khả thi đâu. Nó quá nặng để nhóc mang theo. 」

「Vâng, tôi biết điều đó.」

「Ta định khuyên nhóc nên thành lập một party với những người khác, nhưng như vậy thì nhóc sẽ không thể tận dụng thế mạnh của mình. Trông nhóc có vẻ có kỹ năng di chuyển mà không bị phát hiện. 」

「………」

「Ta phải thừa nhận, nó khá là kì lạ. Thỏ sừng đỏ có giác quan cực kỳ nhạy bén. Nhóc đang mặc trang bị Night Wolf, đúng không? Nhưng kể cả vậy, lẽ ra nó vẫn có thể chú ý tới nhóc chứ. 」

Ông ta đã nhìn thấu mọi thứ.

「… Con thỏ chạy và vấp phải một gốc cây.」

「Hả?」

「Đó là lý do tại sao tôi có thể giết nó.」

Hikaru đã đáp lại ông ta với một câu trả lời mơ hồ. Đó là một lời nói dối. Mình không nghĩ trên thế giới này lại có câu chuyện về một con thỏ vấp phải gốc cây và chết.

「Hừm. Thế, ý nhóc là nhóc chỉ đang gặp may? 」

「Thử tranh luận một tí nhé, đó không phải chỉ là may mắn đơn thuần. Tôi không nghĩ rằng việc thăm dò các kỹ năng đặc biệt của ai đó là ổn đâu. Nhưng tôi cho là hội trưởng muốn biết, phải không? 」

「Nhóc cố mồi chài ta đấy à?」

Chết tiệt, lão nắm thóp mình như con. Đúng là một lão già 211 tuổi mà. Thầm nghĩ trong đầu, Hikaru lè lưỡi nhìn lão.

「Và, về con thỏ này. Có một vết cắt ở chân sau bên phải của nó nên giá trị thịt của nó trở nên thấp hơn. Thật là lãng phí. Đây cũng là phần ngon nhất của con thỏ. Chúng tôi có thể mua nó với giá 7.000 gilan. 」

「Chốt đơn.」

「… Ồ, không ý kiến ý cò gì, hử?」

Hikaru biết cậu ấy sẽ phải lảng tránh đến mức này. Rốt cuộc, con thỏ đó cũng là do một tay nghiệp dư mổ ra mà.

「Tôi không thể tốn thời gian ở đây để mà phàn nàn được. Tiền không thể mua được thời gian cho tôi. 」

「Tại sao nhóc lại vội vàng như vậy?」

「Có lẽ tôi sẽ không phải vội như thế nếu tôi có thể sống được 200 năm như một Man Gnome.」

「………」

Unken quắc mắt nhìn cậu một lần nữa. Hình như hơi quá lời.

「Chà, đối với một con thỏ bị vấp ngã, cơ thể của nó sẽ không bị xước xát mấy. Nhóc không muốn biết giá của nó à? 」

Unken cố trả đũa lại. Ông ta đã nhìn thấu những lời nói dối của Hikaru.

「Cũng chả hơn được mấy đâu, đúng không?」

「Hmm, ta nghĩ là không. Khoảng 500 gilan gì đó. Ta sẽ thêm nó vào tổng chi phí. 」

「Và?」

「Vậy thì sao?」

「Giá của cái sừng.」

Lần đầu tiên Unken mỉm cười. Thực ra khóe miệng ông ta chỉ nhếch lên một chút.

「Vậy là nhóc có biết à.」

「Tôi đã đọc về nó trong phòng tham khảo. Thỏ sừng đỏ còn nguyên sừng rất hiếm và sừng có tác dụng chữa bệnh. 」

「Ta nghĩ nhóc chỉ đơn giản là một thằng nhóc kiêu căng, đáng khinh, nhưng ta có lẽ đã nhầm. Nhóc thực sự có làm bài tập về nhà đấy chứ. Tuy nhiên, nhóc có đủ khả năng để sử dụng thời gian của mình cho việc học không? 」

「Tôi thích học. Nếu ông gọi một đứa trẻ siêng năng là kẻ kiêu ngạo, thì về cơ bản ông cũng đang xem nhẹ những lợi ích có được từ sự phát triển của nền văn minh đấy. 」

「Nghe chưa? Đúng thực sự là tên nhóc kiêu ngạo. Hahaha! 」

Unken phá lên cười.

「Nếu nhóc không phiền, ta có thể dạy nhóc cách mổ xẻ khi rảnh rỗi.」

「Chà, đó chính xác là những gì tôi muốn.」

「Hãy đến vào tối mai.」

「Cũng được đấy. Cảm ơn ông. 」

「Được rồi. Tạm biệt. 」Unken nói, giơ tay và định rời đi.

「Chờ đã, chờ một chút! Ông vẫn chưa thẩm định chiếc sừng. 」

「Thế mà ta cứ nghĩ là đã lừa được nhóc cơ đấy.」

Lão già chết tiệt, Hikaru nghĩ, má giật giật. Unken chỉ đơn giản nhìn vào chiếc sừng và rên rỉ.

「Một chiếc sừng tuyệt vời như thế này rất hiếm. Bọn ta không thực sự nắm được giá thị trường hiện tại của nó. Ta sẽ liên hệ với Giả kim Hội và Hội Dược sĩ trước. Nhóc sẽ được biết vào tối mai. Nếu vậy thì ta sẽ thanh toán tổng thể cho nhóc sau. 」

「Được rồi. Sheesh, tôi sẽ hài lòng hơn nếu ông không chơi tôi đấy. 」

「Tên nhóc đã nói dối bằng cái câu chuyện cũ về một con thỏ bị vấp vào gốc cây mà cũng dám nói câu đấy à.」

Hikaru muốn biết thêm về Unken từ Jill, nhưng như mọi khi, xung quanh cô đầy những mạo hiểm giả. Cậu không định hỏi thẳng cô. Ngay khi Gloria nhận ra cậu, cô ấy bắt đầu nhanh chóng di chuyển, vì vậy Hikaru phải nhanh chóng rời khỏi đó.

Hikaru đã bị sốc khi Unken biết về câu chuyện về con thỏ. Dường như lão già không biết chính xác chi tiết câu chuyện, nhưng ông ta đã quen với nó. Cậu cố hỏi ông già về điều đó, nhưng câu trả lời duy nhất cậu nhận được từ ông ta là “Ta nhớ là đã được nghe câu chuyện đó từ những người già quê ta” và hình như hồi đó ông ta vẫn chỉ là một đứa trẻ.

Có khả năng ai đó được đầu thai đến thế giới này giống như mình.

Một mặt, đó là một chi tiết đáng ngạc nhiên. Mặt khác, nó cũng không hẳn là vậy. Đó là điều hiển nhiên. Hikaru được mang đến đây bởi Roland thiên tài. Anh ta sử dụng một phép thuật xuyên không; một thứ gì đó giống ma thuật nhưng cũng không hẳn là ma thuật. Anh ta có đủ nguồn lực để nghiên cứu về một câu thần chú mạnh mẽ như vậy, nghĩa là anh ta có dữ liệu về các thế giới khác.

Mình nghĩ thực sự chẳng cần phải tìm những người khác giống như mình làm gì.

Hikaru e rằng ai đó có thể sử dụng Soul Board như cậu. Rốt cuộc, cậu chỉ tình cờ có được Skill đó sau khi đánh cắp một chiếc túi có chứa ánh sáng kì lạ bên trong khi cậu còn đang ở cõi trời. Ngay cả khi họ cũng có cùng một loại túi, khó mà nghĩ được rằng họ cũng sở hữu Skill tương tự. Roland thậm chí còn nói rằng chiếc túi đó sẽ biến thành kỹ năng hoặc bùa chú ma thuật cá nhân của riêng mình.

「Và bây giờ, tiếp theo ... mình sẽ làm gì?」

Hôm nay cậu không buồn ra khỏi thành phố nữa. Sau khi ăn sandwich ở khu phố trên đường chính, Hikaru suy nghĩ về việc tiếp theo mình phải làm. Bên cạnh cậu có những bà nội trợ đang mua sắm, đứng trò chuyện với nhau, một cậu bé giúp việc đang chợp mắt, cùng nhiều người khác nữa.

「Mình muốn biết thêm về thế giới này. Kiến thức của Roland chỉ giới hạn ở những thứ liên quan đến giới quý tộc. Nhưng trước đó… 」

Cậu nhét miếng sandwich cuối cùng vào miệng và đứng dậy.

「Hãy tìm một quán trọ khác.」

Hikaru thực sự thèm khát được nằm trên một tấm nệm.

 Khi tới một quán trọ với một ông chủ, một bà chủ và một cô gái cầm biển đang cố mời mọc cậu, Hikaru đã dập tắt ngay cái ý tưởng đó. Cậu có lẽ sẽ không ở trong thị trấn lâu. Xây dựng một mối quan hệ sâu sắc với người khác ở đây sẽ chỉ khiến cậu khó rời đi hơn. Nó sẽ làm lung lay sự quyết tâm của cậu. Mối quan hệ của cậu với Jill cũng đã khá sâu sắc (mặc dù chỉ là một chiều), nhưng cậu cũng không cần quá lo lắng về điều đó bởi cô ấy làm việc tại Hội Mạo hiểm giả.

Vì vậy, cậu tìm đến một khách sạn thương gia. Một tòa nhà năm tầng, nó trông giống như một hộp diêm vậy. Tất cả các phòng đều giống hệt nhau, chỉ có một phòng ngủ. Trong thế giới này, năm tầng thực sự đã là cao cấp. Thêm vào đó, cậu ấy có thể có phòng riêng cho mình. Mặc dù là dùng chung nhưng khách sạn cũng có phòng xông hơi. Nó có giá 1.000 gilan cho một đêm; gấp mười lần nhà trọ dành cho mạo hiểm giả tân binh mà cậu đã ở trước đó.

「Ngài có thực sự ở lại đây phải không, thưa ngài?」

Trên quầy lễ tân của tầng một là một người phụ nữ mặc đồng phục. Cô ấy nhìn Hikaru một cách nghi ngờ - hay đúng hơn, với sự thích thú. Trên đỉnh đầu cô là đôi tai mèo. Mái tóc bồng bềnh màu xanh lá nhạt buông thõng và được buộc lại sau lưng.

「1.000 gilans mỗi đêm, phải không? Hiện tại, tôi sẽ ở lại ba đêm. 」

Hikaru lấy ra 3.000 gilans và đưa cho cô ấy. Mắt chớp chớp, cô gái tai mèo cầm lấy tiền. Tai cô ấy cũng ngoe nguẩy theo nhịp chớp mắt.

Mình đã đọc một cuốn tiểu thuyết với một nhân vật chính bị ám ảnh bởi tai mèo. Làm thế nào mà anh ta lại có thể nghiện nó đến thế chứ? Chẳng lẽ ổng chưa bao giờ được chạm vào tai mèo trước đó à?

「Ngài thật sang chảnh, thưa ngài. Ngài cũng có một bộ trang phục rất đẹp đấy ạ. 」

「Vậy sao? Tôi rất vui vì cô thích nó. 」

Dodorono chắc chắn cũng rất thích nghe điều này.

「Vâng! Và, có một số điều cần lưu ý khi ở khách sạn này. Ngài có phòng riêng và nó đã được cách âm rất tốt. Ngài có thể cho gọi các cô gái tới phòng, nhưng cô ấy không thể ở lại qua đêm. Nga」

「…Bạn vừa nói gì vậy?" 」

「Tôi xin lỗi thưa ngài. Có phải ngài thích gọi đàn ông hơn không? 」

「Không. 」

Này thật đấy nhá, đầu tiên là Jill, và bây giờ là cô ấy. Sao bọn họ nghĩ ra được cái trò này vậy?

「Ah, có phải hầu hết khách ở lại đây vì cái đó không?」

「Vâng. Đó không phải là chuyện thường ở huyện sao? 」

「Tôi xin lỗi. Tôi thực sự không biết mấy cái “chuyện thường” quanh đây (thế giới này) là nó như thế nào. 」

「Ngài biết đấy, cũng có một vài vị khách gọi cả tôi nữa?」

「Sao cơ?! 」

Thật á?! Mình có thể gọi lễ tân tai mèo sao?

 Trái tim cậu bỗng bắt đầu loạn nhịp. Khó mà tin được cậu ta vừa mới nghi ngờ về sự tuyệt vời của tai mèo trước đó không lâu.

Đúng ra thì, mình cũng chỉ là một cậu nhóc thôi mà. Phải. Đó là một phản ứng tự nhiên thôi.

「Mặc dù tôi đã từ chối họ. Ahaha! 」

「… P-Phải rồi nhỉ.」

「Trong ngài có vẻ bối rối, thưa ngài?」

「Không hề. 」

Hikaru trấn tĩnh tâm hồn mình.

Nói chung là, chi tiền vào mấy thứ này là sai trái. Không hẳn vậy. Hơn nữa, mình muốn lần đầu của mình là được bóc tem một cô gái. Chứ không phải vì mình không muốn người khác phát hiện ra rằng mình không có tí kinh nghiệm nào. Yup, chắc chắn là không. Mình chỉ thích kiểu kia thôi.

「À, nhưng…」

Cô rướn người thì thầm vào tai cậu.

「Tôi có thể sẵn sàng đồng ý nếu ngài gọi cho tôi, thưa ngài.」

Hikaru gần như đưa cho cô ấy cả cái ví tiền của mình.

Tiền còn lại: 1.830 (+ 7.500 + α)

Ghi chú

[Lên trên]
Không chắc lắm, nhưng hình như nó là sát thủ ấy
Không chắc lắm, nhưng hình như nó là sát thủ ấy
Bình luận (13)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

13 Bình luận

Cẩn thận lại chết vì gái giờ
Thanks~
Xem thêm
theo như tôi biết hình như rouge là đạo tặc
Xem thêm
SHown
Chủ post
Ohh thanks. Hình như trong Soul Knight có thì phải
Xem thêm
Xem thêm 2 trả lời
Cho tui hỏi simp là j v
Xem thêm
@Kyuubi Kurama: mê gái nhé bro
Xem thêm
Tks trans~!!
Xem thêm
Tks trans
Xem thêm
Thằng dại gái này
Xem thêm