The Undetectable Stronges...
Yasuaki Mikami Yashiro 惺架
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 1: 「Ẩn dấu」 ở thế giới khác với Cây Kỹ Năng

Chương 16: Chuẩn bị trốn thoát

Độ dài: 3,802 từ - Lần cuối: - Bình luận: 7

Hikaru thức dậy thật sớm vào buổi sáng ngày hôm sau. Dù ngủ chưa đủ giấc cộng thêm những mệt mỏi sau khi đi bộ cả một quãng đường dài ngày hôm qua vẫn chưa suy giảm, thời gian vẫn không chờ một ai.

「… Đặt phòng ở khách sạn quả là đúng đắn. Mình có thể thư giãn ở trong phòng riêng và ngủ thật thoải mái trên chiếc giường kia nữa. 」

Cậu chưa bao giờ được ở trong một khách sạn trước đây khi mà cậu còn ở Nhật, nhưng cậu cũng có biết về nó một chút. Ngay khi Hikaru bước chân vào căn phòng này, suy nghĩ đầu tiên của cậu là “Ra thế. Khách sạn là như thế này à.”

Mặc dù vậy, ở đây không có bất kì phòng tắm hay chiếc TV hiện đại nào. Những chiếc máy bán hàng tự động hay dịch vụ giặt là tất nhiên cũng không xuất hiện trên hành lang.

「Chúc một ngày tốt lành~!」Cô tiếp tân tai mèo vẫy chào tạm biệt cậu.

Cô ấy ở đây 24/7 đấy à? Hikaru nghĩ, nhưng cậu cũng không thực sự quá bận tâm về nó và rời khỏi khách sạn

Đến giờ ăn sáng của cậu…

「……….」

「……….」

Lại nữa. Người chủ quầy bán hotdog lại tiếp tục nhìn chằm chằm vào cậu.

「30 gilan.」

「Không biết lần này nó có tử tế không.」

Miếng hotdog có tương cà cùng với mù tạt vàng không hạt. Có lo cũng chẳng thay đổi được gì… Hikaru cắn một miếng

「?!」

Cậu trợn tròn mắt

「T-Thế nào?! Ngon không?!」

「…Nhạt hoét」

「Cái gì cơ?」

「Sao tương cà lại nhạt như nước ốc thế này?! Nó còn tởm hơn nhiều so với cái mức hơi chua đấy!」

Chiếc hotdog có vị nhạt nhẽo kinh khủng. Nhưng dù có than vãn cách mấy, cậu cũng đã bỏ tiền ra mua nó rồi. Sau khi cố tiêu hóa thứ thức ăn đó, Hikaru rời khỏi sạp. Chủ cửa hàng tỏ vẻ ủ rũ, đôi vai trùng xuống đầy thất vọng

Hikaru đi ra ngoài thị trấn, nhưng không phải đến Hội Mạo hiểm giả. Cậu biết việc mình cần phải làm lúc này.

Đầu tiên, mình cần có tiền

Có tiền là có tất cả. Thậm chí cậu có thể phải sử dụng tới sức mạnh của đồng tiền để giải cứu Lavia. Nhưng vấn đề hiện tại là: người đã phán xét cho Lavia tội giết người là nhà Vua. Ngay cả khi đó chỉ là phỏng đoán của Lavia, đối với Hikaru, những lời đó vẫn có một trọng lượng nhất định. Sau cùng thì người bị sát hại là Bá Tước, một trong ba mươi cái tên quyền lực nhất vương quốc Ponsonia. Thủ phạm đã được xác định chỉ trong vỏn vẹn hai đến ba ngày. Mà Lavia đã không tự mình đầu thú, chứng tỏ đó là ý tưởng của một người nào đó trong ba mươi con người kia.

Không quan trong mình phải đối đầu với bố con thằng nào. Mình đã thề là phải cứu cô ấy ra ngoài rồi.

Thật sự, Hikaru vẫn có khả năng thành công. Cô ấy sẽ được đưa đi vào ngày kia. Như vậy, việc quan trọng nhất hiện giờ là việc chuẩn bị trong hôm nay và ngày mai. Một trong số đó là việc kiếm tiền.

Mày đây rồi

Cách nhanh nhất để kiếm tiền là đi săn thỏ sừng đỏ. Rời khỏi thị trấn được mười lăm phút, cậu đã nhắm được một con. Và chỉ cần một đâm từ thanh Dagger of Strength, cậu đã có thể lấy mạng của con thỏ. Cảm giác tội lỗi đã giảm đi đáng kể so với ngày hôm qua 

Có lẽ mình đã quen với việc này rồi.

Nhìn vào lưỡi dao đang dính đầy máu, thứ đã bị vẩn đục do mỡ thỏ bám vào, cậu cầm chiếc khan lau sạch nó đi.

Khá chắc việc giết người cũng tương tự như thế này. Cần phải giữ một cái đầu lạnh để kiểm soát bản thân.

Nếu cậu xác nhận ai đó phải chết, giết người đó ngay lập tức.

Luôn chuẩn bị kĩ càng trước khi đột nhập với Skill Ẩn Thân. Cẩn thận không bao giờ là thừa.

Mô phỏng mọi tình huống có thể xảy ra trong kế hoạch. Không bao giờ được “tùy cơ ứng biến”

Và như vậy, Skill Ẩn Thân của cậu đã đáp ứng đầy đủ cho việc đó – Skill hoàn hảo cho việc điều tra thông tin với mức độ rủi ro thấp. Không có lý do gì để cậu không tận dụng thế mạnh đó cả.

Đó là thứ vũ khí mạnh nhất của mình rồi.

 「Hmm?!」

Ngay khii Hikaru săn được con thỏ sừng đỏ thứ ba trong ngày, cậu cảm thấy một thứ gì đó

「C-Cái gì xảy ra thế?!」

Cơ thể cậu nóng rực lên. Cậụ run lên đến mức chỉ muốn chạy thật nhanh

「Cái này… giống y như lúc mình vừa giết Bá Tước vậy.」

Sau khoảng mười giây, cảm giác kì lạ đó dần lắng xuống. Hikaru mở Soul Board của mình lên

【Soul Board】Hikaru

Tuổi: 15        Rank: 5

1

「Ra là vậy. Rank của mình đã tăng lên.」

Cậu không hề biết cần phải giết bao nhiêu sinh vật sống để có thể lên rank. Từ những thông tin mà cậu thu thập được cho tới giờ, những mạo hiểm giả nghiệp dư trong độ tuổi thiếu niên sẽ có mức rank ở dưới mười. Những người khoảng hai mươi tuổi sẽ có mức rank trong khoảng từ mười đến hai mươi, còn những người khoảng ba mươi tuổi sẽ đạt tới rank 25. Tức là mức rank 51 của Unken cũng là khá cao. Có vẻ như rank càng cao thì càng khó để lên tiếp, nhưng mình thấy nó cũng khá hợp lí đấy chứ.

「…Vậy là giết thỏ sừng đỏ thì rank cũng sẽ tăng, huh? Không biết hai ngày tới mình sẽ lên tận đâu đây…」

Ngoài việc kiếm tiền, những thứ cậu cần chuẩn bị trong hai ngày tới bao gồm: ‘điều tra về thông tin của những mạo hiểm giả nhận nhiệm vụ hộ tống’ và ‘cày cuốc cho bản thân’. Một người sẽ nhận được một điểm khi lên một rank. Tùy vào cách họ sử dụng nó, chỉ cần một điểm thôi cũng đủ làm họ bá lên rất nhiều lần

「Mình đã quyết định sẽ dùng điểm này vào đâu rồi.」

Hikaru vận hành Soul Board của mình

【Sức mạnh thể chất】

..【Sức mạnh】1

..【Thông thạo vũ khí】

「Thế này thì sao?」

Một bao tải với hai con thỏ sừng đỏ đã là quá sức đối với cậu hiện tại. Trước đó, cậu đã phải chật vật mãi với một con thỏ đã bỏ nội tạng. Sẽ rất tốn thời gian khi mà cứ phải quay đi quay lại Hội mại hiểm giả mỗi khi giết được một con. Thời gian là vàng bạc. Nếu cậu muốn gia tăng độ hiệu quả, nâng cao Sức mạnh là lối tắt duy nhất.

「…Từ từ đã, cái vẹo gì thế này?」

Con thỏ sừng đỏ cậu vừa mới giết được vừa ngắn vừa tròn, trông như hai quả dưa hấu ghép lại vậy. Vậy mà chỉ cần một tay, cậu đã có thể nhấc bổng nó lên

「Nhẹ thật sự…」

Một điểm mà đã khác thế này rồi á? Hình ảnh Soul Board của Zernenko với ba điểm Sức mạnh hiện lên trong đầu cậu. Jill cũng đã từng nói là anh ta khá khỏe, và giờ thì cậu đã load được điều đó

「Và Unken thì có 9 điểm, đáng suy ngẫm…」

Cái thế giới hư ảo gì đây?

「Uh, giờ không phải lúc nghĩ về mấy thứ đấy. Quay lại đã.」

Trời đã gần trưa. Trên tay xách ba con thỏ sừng đỏ, Hikaru quay về thị trấn.

Người lính gác cổng dừng cậu lại để kiểm tra chiếc bao tải lớn trên tay cậu và đã tỏ ra vô cùng bất ngờ. Nói đúng hơn là bị shock. Chỉ đế khi Hikaru nói rằng cậu đã được một người dạy cách săn thỏ sừng đỏ một cách hiệu quả, người gác cổng mới chấp nhận hiện thực đó.

Hikaru nhớ ra việc tặng quà cho người lính canh đã giúp đỡ cậu ngày trước. Anh ta đã cực kì phấn khích khi nhận được một con thỏ sừng đỏ từ cậu. Người lính đó có nói rằng anh ta sẽ hầm con thỏ lên để cùng ăn với đồng nghiệp của mình. Có lẽ thịt thỏ sừng đỏ cũng khá ngon nên nó hay được sử dụng trong các bữa tiệc lớn.

Hiện giờ cậu chỉ còn hai con thỏ, nhưng cậu còn phải đi săn thêm một lần nữa. Sau khi ăn trưa tại quầy hàng, cậu mang hai con thỏ săn được đến hội

「Hmm?」

Cậu bỗng nghe thấy những âm thanh có vẻ như từ một đám trẻ. Cậu ngoái lại nhìn, và trước mắt cậu là một nhóm mạo hiểm giả gồm hai nam và ba nữ tầm tuổi cậu đang quây lại, phấn khích với tấm bảng nhiểm vụ

Một party,huh. Chẳng liên quan đến mình.

Nếu gia nhập một party, cậu sẽ không thể dễ dàng sử dụng Ẩn Thân như trước nữa bởi những thành viên khác không thể nhìn thấy cậu.

Nếu mình chuyển sinh kiểu khác, liệu mình có còn nhận được Skill này không?

「Cái gì thế?」

「Hình như là một tổ đội toàn bọn ranh con nhà quê.」

「Oh, nhà quê à? Thế thì một senpai phải dạy chúng vài thứ chứ nhỉ.」

「Còn năm người nữa nghĩ giống y hệt mày đấy. Hehehe.」

Một vài mạo hiểm giả bắt đầu tiếp cận party của lũ trẻ

Có vẻ như mấy tên này lại định làm trò nữa rồi đây. Không phải lũ mạo hiểm giả ở đây sống chó quá à? Thảo nào mà Jill toàn bơ chúng không.

Thở dài một tiếng, Hikaru bước đến quầy tiếp tân – Gloria đang đứng ở đó. Có vẻ như Jill đã hết ca trực trước đó rồi.

「Xin chào. Không phải là Hikaru-kun đây sao?」  

「Phiền cô hãy gọi cho lão già Unken giùm tôi. Và cô nên để ý tới bọn trẻ đó. Chúng có thể trở thành thứ tiêu khiển cho mấy tay mạo hiểm giả ‘dày dặn kinh nghiệm’ kia đấy.」

「Cảm ơn lời khuyên của cậu. Phải…」

Gloria liếc qua chỗ họ đang đứng. Một đám nhóc và mấy tên to xác đang trò chuyện một cách thân mật với nhau - bề ngoài là vậy.

「Tôi sẽ theo dõi họ. Còn về Unken-san…」cô nói, mắt hướng về phía chiếc bao tải mà cậu mang theo.

「Không phải lão già đó chuyên thẩm định thỏ sừng đỏ à?」cậu nói một cách hờ hững.

Đám đông mạo hiểm giả xung quanh bắt đầu xôn xao. Jill đã đúng. Có vẻ như thỏ sừng đỏ hiếm hơn Hikaru tưởng. Cậu khẽ thở dài.

Mình hơi hấp tấp rồi. Đáng lẽ không được để ai nghe thấy mới phải. Lần sau phải cẩn thận hơn mới được.

Có nhiều cách khác để giao tiếp, chẳng hạn như bằng văn bản. Chẳng có gì tốt khi được chú ý bởi những mạo hiểm giả xung quanh cả.

「Okay. Xin hãy chờ một chút.」

Mặc dù vẫn mang giọng điệu bình tĩnh ấy, ánh mắt cô như sáng rực lên. Mình phải đề phòng với cô gái này, Hikaru trầm tư, lại buông một tiếng thở dài. Cần lắm một chốn bình yên.

Một lần nữa, cậu lại gặp Unken ở lò mổ, và cái vẻ mặt đáng sợ của ông ta vẫn chẳng thay đổi gì cả.

「Ta bảo cậu tới vào buổi tối cơ mà.」

「Ông là người muốn thẩm định thỏ sừng đỏ cơ mà. Hơn nữa, tôi nghĩ mấy thứ này là quá hoàn hảo cho việc học rồi. Nếu ông muốn, tôi có thể quay lại sau vậy..」

「Sao nhóc cứ thích bật ta thế? Thôi được rồi, cũng chẳng sao. Để ta kiểm tra nó… Chờ đã, nhóc đem tới đây hai con thỏ đấy à?」

Hikaru mang ra hai con thỏ và đặt chúng lên bàn khiến người “anh hùng dân tộc” phải đứng hình.

「Thôi nào… Nó mà hiếm thế thì ông phải gọi nó cho hẳn hoi chứ. Như là “hàng hiếm” hay “SSR” chẳng hạn…」

Hikaru đã luôn nghĩ rằng những tranh cãi vô nghĩa thường xảy ra do sự bất đồng quan điểm của các mạo hiểm giả. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu cậu mang về ba con thỏ? Quả là đúng đắn khi đem tặng cho người lính gác một con.

「Theo như tôi thấy thì, những cái sừng này bị vỡ hết rồi.」

「Đương nhiên là thế rồi! Ta không biết phải làm gì nếu nhóc cứ liên tục mang về mấy cái sừng nguyên vẹn đó. Mà nhắc mới nhớ, ta đã định giá được chiếc sừng hôm trước nhóc đưa ta rồi đây.」

「Oh. Được bao nhiêu vậy?」

「140,000 gilan.」

「………」

「Sao? Ngỡ ngàng chứ?」

「Không có đâu.」

Cậu đã thực sự hơi chuếnh. Có hơi nhiều số không so với dự kiến. Cậu ngớ ra như vậy cũng là điều bình thường.

「Tính thêm cả tiền thịt nhóc đưa bọn ta nữa thì tổng cộng là 147,500. 100,000 sẽ được kí gửi ở hội và nhóc sẽ cầm về 47,500. Ổn chứ?」

「Chờ chút đã. Ý ông kí gửi là sao? Tôi không thể rút tiền trừ khi tôi tới đấy à?」

「Gì cơ, nhóc còn không biết cái đó à?」

Tiền kí gửi ở hôi sẽ được viết trên thẻ hội như một thông tin bổ sung. Có vẻ như số tiền này có thể được rút ở bất kì chi nhánh nào của hội.

Vậy là thẻ hội không những là một cái thẻ căn cước mà nó còn là một cái thẻ ATM, huh? Sao nghe nó ảo quá vậy.

「Oh, người ta có nói với ta giá của chiếc sừng có thể lên cao hơn nếu qua đấu giá đấy. Nhóc muốn như nào?」

「Ông tổ chức đấu giá ở đây á?」

「Ở Thủ đô Hoàng gia.」

「Họ trưng bày sừng của một con quái vật, huh?」

「Cũng có nhiều thể loại lắm, nhưng làm nghệ thuật là chính. Vật liệu từ quái vật thường được đem ra đấu giá để bán mà.」

「Bao giờ đến phiên đấu giá tiếp theo?」

「Khoảng mười ngày nữa, chắc vậy.」

「Tôi không thể chờ lâu thế được. Bây giờ tôi sẽ bán chúng và nhận tiền mặt đầy đủ. Nhưng mà tôi vẫn gửi 100,000 ở hội」

「Được rồi.」

Nếu cậu rút 100,000 gilan từ hội bây giờ, cậu sẽ nhận được một chiếc túi đựng đầy ắp đồng vàng. Tất nhiên, Hikaru không muốn mang vác thứ nặng nhọc như thế chút nào.

Giờ mình không phải lo việc kiếm tiền nữa. Cảm ơn bé Thỏ sừng đó nhá.

Sau đó, Unken chỉ cho Hikaru cách giải phẫu. Ông ta cũng giới thiệu cho cậu một con dao mổ có giá 100 gilan từ hội nên cậu đã lấy nó.

「…Cái này sẽ giúp ích cho nhóc đấy.」

「Cảm ơn ông. Quả là có một số thứ không thể tự học được.」

Hikaru đi đến một giếng nước để rửa tay. Có một vài mẹo để mổ mà trong sách không hề đề cập tới, và giờ cậu chỉ cần luyện tập thêm một vài lần nữa. Bên cạnh đó, phương pháp mà Unken vừa dạy cậu chỉ áp dụng cho quái vật dạng thỏ.

「Nghĩ tới việc còn nhiều loại sinh vật khác nữa – bò sát hay chim chóc chẳng hạn… chắc tôi phải để lại việc mổ xẻ cho người khác quá.」

「Haha. Trong hầm ngục thì không còn nói thế được đâu. Có thể nhóc phải ăn cả thịt quái vật ấy chứ. Hay đôi lúc nhóc chỉ mang những bộ phận cần thiết về nhà thôi..」

「Hầm ngục? Có hầm ngục ở đây á?」

「Đúng rồi. Nhưng mà ở Ponsonia chỉ có hai cái thôi.」

「Hai cái?!」

「S-Sao tự nhiên nhóc máu thế?」

Tất nhiên là cậu phải nhiệt rồi. Có hầm ngục là có phiêu lưu. Mà có phiêu lưu thì phải có hầm ngục!

Nhưng mà mình phải chờ một thời gian trước khi được ghé qua một cái. Giải cứu Lavia là ưu tiên hàng đầu. Cậu không hề có ý định thay đổi quyết định của mình  

「Tôi có một câu hỏi. Liệu có loại quái vật nào gần đây mà tôi có thể săn được không?」

「Để xem…」

Unken nhắc đến kha khá loài quái vật

「Đã rõ. Vậy có loại nào mà tôi phải tránh không?」

Đây mới là câu hỏi mà cậu thực sự muốn hỏi. Những thông tin chi tiết về các chủng loài dễ săn đều có thể dễ dàng tìm thấy ở phòng tham khảo. Nhưng lại không có bất kì thông tin nào về những loài nguy hiểm hơn, như vậy sẽ ngăn không cho những mạo hiểm giả tiếp cận chúng. Thực ra “ không có thông tin” cũng không hẳn là đúng. Có một vài cái tên và những đặc điểm nhận dạng đã được ghi lại, nhưng cũng chỉ có vậy. Không ai được biết về nơi tìm những thông tin đó.

「…Tại sao nhóc muốn biết?」

Mắt Unken mở to. Trực giác 4 đang hoạt động rồi.

「Tất nhiên là để tránh xa khỏi chúng rồi. Tôi đang tính đến việc kiếm ít tiền quanh đây. Chắc tôi phải đi sâu vào trong rừng. Mà biết được đi đến đâu là nguy hiểm cũng quan trọng lắm chứ.」

「Có lẽ nhóc đúng.」

Câu trả lời đó dường như đã thuyết phục được ông ta.

「Có ba loài mà nhóc cần phải cẩn trọng. Thứ nhất là Sói Xanh.」

「Một người lễ tân đã nói cho tôi biết về nó rồi.」

「Ờ. Thế còn Ong Đỏ thì sao?」

「Chưa từng nghe luôn.」

Theo như Unken, Ong đỏ có kích thước như một đồng xu. Cánh của chúng đã thoái hóa nên chúng di chuyển bằng cách nhảy từ cây nọ sang cây kia. Chúng thường hay đi một mình, nhưng mỗi khi chúng gặp một người hoặc thứ gì đó mà chúng coi là kẻ địch, chúng sẽ ngay lập tức kéo bầy đàn tới

「Mấy con ong, huh…」

「Chắc nhóc đang nghĩ nó không có gì ghê gớm chứ gì?」

Chắc chắn không phải vậy. Chỉ là cậu đang nghĩ sẽ thật phiền phức khi đi săn mấy thứ này chỉ để lên rank

「Chúng khá là nhanh và chuyển động của chúng cũng không hề gioonga bất kì loài quái vật nào khác. Khá là khó để có thể theo kịp chuyển động đó bằng mắt thường」

「Tôi hiểu rồi. Vậy còn thứ cuối cùng là gì?」

「Người man di sống trong rừng.」

Chưa bao giờ nghe tới cái này luôn.

「Họ cao khoảng ba mét và luôn đi một mình hoặc theo cặp, cơ bản là vậy. Trông bọn họ rất đáng sợ nên nhóc không thể nào đến gần họ mà không biết đâu.」

「Họ trông thế nào?」

「Họ có bốn tay và một mắt. Mặt khác, cơ thể của họ trông rất giống con người và da của họ thì lại trơn nhẵn」

「Nghe tởm thật, thực sự.」

Đúng là một ví dụ điển hình về một con quái vật thực thụ. Trong phòng tham khảo cũng có chứa một vài thông tin về chúng, nhưng người ta chỉ nói về mấy thứ như “Người khổng lồ xanh” hay “Hộ vệ rừng”

「Có thể bắt gặp họ ở đâu vậy?」

「Cứ đừng đi vào sâu trong rừng quá là được; đặc biệt là ở dưới chân núi. Hệ sinh thái trên núi sẽ lại thay đổi. Còn một nơi nữa mà nhóc nên cẩn trọng: Hồ nước ở phía đông. Ở đó đang là mùa sinh sản của quái vật.」

「Tôi hiểu rồi.」

「Vậy nhé… À, khoan. Còn một việc nữa.」

「Như là?」

「Dạo gần đây có người bắt gặp Goblin ở gần thị trấn. Chắc chúng đang định cư ở đâu đây thôi. Nếu thấy chúng thì cứ tránh xa ra. Người ta bảo là một khi cậu thấy một con là nhóc có thể thấy cả ba trăm con khác đấy.」

Thế là chúng sinh nở còn nhanh hơn cả gián à?

Hikaru cảm ơn Unken và rời khỏi căn phòng. Sau khi ăn trưa tại sạp ăn, cậu trở về khách sạn

Số tiền còn lại: 48,710 gilan (+100,000 gilan)

Còn hai ngày nữa cho đến ngày họ chuyển Lavia đi. Sáng hôm sau, Hikaru xuất phát thật sớm. Quầy bán hotdog không có quanh đây, vì vậy cậu đã ăn sáng ở chỗ khác và rời khỏi thị trấn với hai gói cơm trưa.

Đầu tiên là phải đến cái hồ ở phía đông đã

Đó là nơi mà quái vật sinh sản, theo như lời Unken. Và tất nhiên là cậu sẽ mò đến đó. Để đi bộ đến nơi thì phải mất tới ba tiếng đồng hồ, vì thế cậu bắt một chuyến xe ngựa nhanh cho hai người. Người sở hữu chiếc xe đó là một ông chú ăn mặc bảnh bao. Trên ghế ngồi còn được dải những tấm chăn giúp chuyến đi trở nên thật thoải mái.

Chuyến đi một chiều mất ba mươi phút có giá 100 gilan. Có hơi đắt hơn so với cậu dự tính. Cậu không chắc chắn về thời điểm quay lại nên cậu đã không nhờ người đàn ông đó tới đón mình  

「Nhóc đừng có đi vào sâu trong rừng đấy nhé! Nếu chiều tối ta có qua đây, ta sẽ kiểm tra xem nhóc có ở gần đây không. Nhưng cũng đừng trông đợi nhiều quá! Nhắc lại lần nữa, đừng có vào sâu trong rừng!」

Có vẻ như có một số ngươi tới hồ bởi đây là địa điểm khá tốt để câu cá. Nhưng như Unken đã nói, có thể có rất nhiều quái vật ở phía sau hồ. Cả một bầy luôn

「Đó mới là thứ mình cần.」

Hikaru đổi chức nghiệp thành Ẩn Thần: Kẻ lang thang bóng tối và kích hoạt Skill Ẩn Thân.

「Giờ thì đi cày tí level nhờ.」

Hikaru đi bộ đến hồ

「Mục tiêu là Hộ vệ rừng.」

Và tất nhiên, đã chơi là phải chơi lớn.

Bình luận (7)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

7 Bình luận

Sao thành giết người rồi
Xem thêm
À vâng, anh nhắm đến con to luôn ạ
Thanks~
Xem thêm
Chơi lớn luôn, đc đấy
Xem thêm
Cảm ơn trans
Xem thêm
Tks trans~!!
Xem thêm