The Undetectable Stronges...
Yasuaki Mikami Yashiro 惺架
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 1: 「Ẩn dấu」 ở thế giới khác với Cây Kỹ Năng

Chương 10: Mở khóa thuộc tính cơ bản (Trong bí mật)

Độ dài: 3,784 từ - Lần cuối: - Bình luận: 12

Đến giờ ăn sáng, Hikaru lại đến quầy bán hotdog như ngày hôm qua. Không phải là cậu thích mấy món ăn đó hay gì, nhưng người chủ cửa hàng cứ nhìn chằm chằm vào cậu. Hơn nữa, ngày hôm nay có một mùi thơm khác với ngày hôm qua lan tỏa trong trong không khí.

Cậu đã ăn tối tại quầy bán yakisoba vào đêm qua. Yakisoba mới làm thậm chí trở nên ngon hơn rất nhiều. Người đàn ông đó nhớ mặt Hikaru nên đã cho cậu ta thêm. Và cuối cùng nó thành ra quá nhiều để Hikaru có thể hoàn thành bữa ăn đó.

「Hmm?」

Nước sốt hotdog khác với hôm qua. Lần này nó có màu nâu.

「………」

Hmm… Cái thứ gì đây? Nó không ngọt như ngày hôm qua. Nó có mùi ... tanh.

「Nói thật với ông chú, nó tởm vãi ra luôn ấy.」 Cậu nói, không cần suy nghĩ.

Nghe Hikaru nhận xét, người chủ nghiến răng.

「Ugh…」

「Ông chú nếm thử chưa? Chú cho cái gì vào thứ này thế? 」

「Đó là nước sốt đặc biệt lấy nước mắm làm chủ đạo.」

Hikaru đứng đó, chết lặng.

「Hay lắm. Ông chú có sốt cà chua và mù tạt cho món hotdog. Chuẩn bài sách giáo khoa rồi! 」

Người đàn ông không biết cái thứ tương cà và mù tạt đó là gì nên Hikaru đã nói với anh ta. Cậu biết cách làm tương cà nhưng mù tạt thì không. Cậu chỉ có thể cho anh ta biết nó trông như thế nào và mùi vị ra sao.

Ngay khi Hikaru bước chân vào Hội Mạo hiểm giả, cậu cảm thấy có nhiều ánh mắt nhìn về phía mình.

「Này, là tên nhóc đó…」

「Thằng nhóc được đối xử đặc biệt không chỉ từ Jill-chan mà còn từ Gloria-chan nữa…」

Hikaru không nhận thấy họ thì thầm với nhau. Có lẽ là vì…

「Hikaru-kun!」

Ngay khi trông thấy Hikaru, Jill chạy về phía cậu từ sau quầy.

「Cậu có sao không?! Bọn họ có làm gì cậu không ?! 」

「C-Có chuyện gì với cô thế?」

Cô sờ đầu và rồi xuống gần như toàn bộ cơ thể cậu. Hikaru không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

「Gì vậy?! 」

Jill nắm lấy tay cậu.

「Đi với tôi. Tôi có chuyện cần nói với cậu."」

Bàn tay cô thật mềm mại và ấm áp. Cô ấy ở gần đến nỗi Hikaru có thể cảm thấy một mùi hương ngây ngất thoang thoảng từ cô. Các nhà thám hiểm rên rỉ khi họ nhìn Jill kéo tay cậu đi. Và Hikaru cũng cảm thấy như họ vậy.

Thái độ của cô nàng này xoay ghê quá!

Tâm trí cậu vẫn rất bình tĩnh, nhưng cậu không quen tiếp xúc với phụ nữ. Cả hai cùng bước vào căn phòng mà Gloria đã chỉ cho cậu hôm qua.

「Tôi đã rất sốc khi biết sáng nay cậu đã nhận yêu cầu. Gloria đã bắt cậu làm việc đó, đúng không? 」

「Ừ thì cũng kiểu như là cô ấy đề xuất cho tôi và tôi nhận nó, thế thôi. Chỉ là có hơi bất ngờ khi phải gửi một bức thư cho một cấp cao trong Hội Đạo Tặc. 」

Jill thở dài thườn thượt.

「Nếu cậu biết được đến đó rồi thì tôi đoán cậu đã hoàn thành nhiệm vụ rồi. Cậu làm như thế nào vậy? 」

「Đó chỉ là một cuộc giao hàng đơn giản thôi mà.」

「Không đời nào Gloria lại khiến cậu thực hiện một cuộc giao hàng đơn giản cả. Vì mọi việc đều diễn ra tốt đẹp cả, chắc hẳn cậu một là người vô cùng may mắn đấy. 」

Skill Ẩn Thân của Hikaru lại được coi là may mắn. Tất nhiên, cậu ấy không thực sự bận tâm đến điều đó.

「Vậy là Gloria cũng giả tạo ghê nhờ.」

「Đúng thế đấy. Chờ đã, ý cậu "cũng" là sao? 」

Hikaru nhún vai.

「Cậu không thực sự nghĩ rằng tôi cũng giả trân như cô ta đúng không, đúng không?! Sheesh… Cậu nên tránh xa Gloria, Hikaru-kun. Chỉ được nhận yêu cầu khi có tôi ở đó thôi. Tôi sẽ ưu tiên cho cậu trước những mạo hiểm giả khác. 」

「Tôi có thể chọn yêu cầu của riêng mình cơ mà.」

「Cậu đã nhận đề nghị của Gloria ngày hôm qua, phải không? Nếu cậu chỉ nhận yêu cầu mà không cân nhắc kỹ lưỡng, tương lai của cậu sẽ rất tồi tệ. 」

「Tôi nghĩ vấn đề lớn hơn ở đây là guild đã thuê một người như cô ta làm lễ tân đấy. Hơn nữa, không phải là tôi không có cân nhắc. Tôi đã yêu cầu vì có vẻ như có ẩn tình gì đó. 」

「Gì? Sao lại thế?! Thông thường, cậu sẽ từ chối một cái gì đó bởi vì có ẩn ý chứ! 」

「Nghe có vẻ vui mà nhỉ.」

Jill thở dài bực bội.

「Hikaru-kun, nữ thần may mắn không phải lúc nào cũng dính lấy cậu đâu. Nhân tiện, người ta gọi đó là “luck của newbie” đấy… 」

「Rồi, rồi. Hiểu, hiểu. Tôi nhận đủ bài học từ cô rồi. 」

「Tôi đã nói được mấy đâu!」

「Quan trọng hơn, tôi muốn nhận một yêu cầu.」

Cậu định nói "Tôi không muốn lãng phí thời gian", nhưng cậu kìm lại vì nó chỉ dẫn đến một cuộc trò chuyện dài lê thê khác.

「T-Tất nhiên rồi. Tôi phải tranh thủ đưa cậu nhiệm vụ trong lúc còn ở đây. Tôi có những thứ này. 」

Cô ấy lấy ra một loạt các đơn yêu cầu.

「Yêu cầu dọn dẹp」

「Mua sắm cho nhà thờ」

「Sửa chữa mái nhà」

「Bổ sung than cho một thợ rèn」

「Trò chuyện với người già」

「Bỏ hết.」 Cậu nói, từ chối tất cả.

「Tại sao?! Đây đều là những yêu cầu quan trọng có lợi cho thị trấn mà! 」

「Để bọn trẻ từ những gia đình túng thiếu hoặc những người thất nghiệp làm mấy cái việc này ấy. Tại sao họ lại có thể gửi những yêu cầu đó đến Hội Mạo hiểm giả vậy? 」

「Nhưng mà, mấy Thợ săn nhiệm vụ thích những thứ như thế này mà.」

Có lẽ giống như mấy nhà sưu tập. Ngoại trừ trong trường hợp này, họ thu thập nhiệm vụ. Họ không quan tâm công việc là gì; họ chỉ muốn nhận yêu cầu mà thôi.

「Tôi muốn kiếm tiền một cách hiệu quả.」

「Bạn muốn trở nên giàu có? Èo. 」

Jill nhìn cậu một cách ghê tởm khiến Hikaru trở nên tức giận. Cậu chỉ muốn nói với cô rằng cô là người có thái độ tệ hại đến phát sợ.

「Thực ra, có một yêu cầu ngon ăn mà ngay cả cậu cũng có thể xử lý nó.」

「Đáng ra phải nói cho tôi sớm hơn chứ.」

Hikaru giật lấy mẫu đơn từ Jill.

【Monster Hunter】 【Định kì】

.. 【Thỏ Sừng đỏ】 Không quan trọng số lượng. Chỉ cần giao chúng.

.. 【Phần thưởng】 Phần thưởng cơ bản: 0 gilans. 10.000 gilan cho mỗi con.

「Nhiệm vụ định kì luôn diễn ra nên cậu có thể thực hiện bất cứ lúc nào. Thỏ Sừng Đỏ rất nhanh, nhưng chúng chỉ có vậy thôi. Cậu có thể giết chúng chỉ với một con dao. 」

「Hừm. Phần thưởng nhiều đến thế cho một thứ dễ dàng như vậy sao? 」

「Cậu sẽ hiểu khi cậu thử nó.」

「… Cô sẽ không gửi tôi đến một nơi nguy hiểm nữa phải không?」

「Cậu nói nghe như kiểu tôi khủng khiếp lắm vậy! Và không, tôi sẽ không. Không có rủi ro nào trong nhiệm vụ này. À, nhưng cậu sẽ phải đi ra ngoài thị trấn, thế nên sẽ rất nguy hiểm. Cá nhân tôi muốn đề xuất một thứ gì đó như Trông trẻ chẳng hạn… 」

「Được rồi. Tôi sẽ lấy cái này. 」

「Cậu không cần phải chính thức nhận nó. Căn bản nó là một nhiệm vụ định kì mà. Có lẽ sẽ mất khá nhiều ngày để cậu giết được một con. Chúc may mắn. Nhưng mà, trông cậu cứ non non thế nào í. Cậu sẽ ổn chứ? Thay vào đó, lau các cửa sổ xung quanh thị trấn thì sao…」

「Ôi giời tha tôi đi. Tôi đã nói là tôi sẽ làm cái này. 」

「Thôi được. Săn Thỏ Sừng Đỏ sẽ cho phần thưởng rất cao. Đó là một nhiệm vụ khởi đầu cho tân binh để cho họ biết rằng nếu họ làm việc chăm chỉ, họ có thể đạt được bất cứ thứ gì mình muốn. Nó sẽ hoàn hảo cho cậu để cậu tiếp tục cống hiến hết sức mình trong tương lai. 」

「………」

「Bây giờ dòng người đang dài hơn rồi nên tôi phải quay lại quầy đây. Hãy cẩn thận ở ngoài đó đấy. Sống hèn nhát một chút cũng không sao cả. Thực tế, sống hèn nhát sẽ có lợi cho cậu đấy. Được chứ? Ngay cả khi cậu trở về tay không, cậu cũng không nên cắm trại bên ngoài thị trấn trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Cổng thành sẽ đóng lại vào lúc hoàng hôn nên hãy nhớ rằng cậu quay trở lại trước lúc đó. 」

「………」

「Đó là một lời hứa, được chứ? Hẹn gặp lại. 」

「………」

Cô ấy giống như một người mẹ đang cảnh báo con mình. Hikaru tiễn Jill với vẻ mặt chua chát.

「Vậy là, phải mất nhiều ngày để giết một trong mấy con thỏ này hả?」

Biểu hiện của cậu thay đổi thành một đứa trẻ nghịch ngợm. Cậu nhận ra được một số ánh mắt đang hướng về mình.

Sau khi vào phòng tham khảo, Hikaru áp mình càng gần tường càng tốt. Trong bán kính năm mét ... đây rồi. Là một trong những nhà thám hiểm đang nhìn chằm chằm vào cậu.

Một cơ hội hoàn hảo. Tôi sẽ để anh là đối tượng trong thử nghiệm của tôi.

Hikaru tập trung tâm trí.

Ra là mình thực sự không cần phải nhìn thấy người khác để triệu hồi Soul Board của họ.

Anh ta đã khởi động Bảng linh hồn của người khác.

【Soul Boars】 Zernenko Rigalow

Tuổi: 22 Xếp hạng: 11

18

【Sinh lực】

.. 【Phục hồi tự nhiên】 1

.. 【Thể lực】 2

.. 【Miễn dịch】

…. 【Kháng phép】 0

…. 【Kháng Bệnh】 1

…. 【Kháng Độc】 0

.. 【Nhận thức】

Được rồi! Bắt đầu nào! Anh ta đã mở khóa Miễn dịch! Hiểu rồi. Vì vậy, anh ta sẽ miễn nhiễm với bùa phép, bệnh tật và chất độc.

Cậu muốn kiểm tra chi tiết, nhưng có vẻ như cậu không nhận được những mô tả. Có lẽ bởi nó không phải là Soul Board của cậu.

Sao cũng được. Chúng cũng khá dễ hiểu. Thông tin bổ sung duy nhất mình nhận được là số điểm tối đa có thể được phân bổ. Rồi, giờ hãy kiểm tra các bảng khác.

Không có gì đáng chú ý trong phần Ma Lực. Trực giác và bảng hình lục giác cũng chưa được mở khóa.

【Thể lực】

.. 【Sức mạnh】 3

.. 【Thông thạo vũ khí】

…. 【Kiếm】 1

…. 【Đại kiếm】 0

…. 【Kiếm ngắn】 0

…. 【Thương ngắn】 0

…. 【Thương dài】 0

…. 【Cung】 0

…. 【Phi tiêu】 0

…. 【Khiên】 1

…. 【Giáp】 1

Như vậy là có chín loại vũ khí khác nhau trong Thông thạo vũ khí … Nhưng còn rìu hay gậy thì sao? Và rốt cuộc thì cơ sở để chọn những vũ khí này là gì?

Hikaru đưa ra nhiều suy đoán nhưng không có câu trả lời chắc chắn.

Dữ liệu quá hạn hẹp để đi đến kết luận chính xác. Tiếp theo. Mình chưa thấy cái bảng này bao giờ… À, cái bảng ngũ giác.

Bảng ngũ giác có Khéo léo.

【Khéo léo】

.. 【Khéo léo】 1

.. 【Tinh thông dụng cụ】

Rất tiếc, Tinh thông dụng cụ phải được mở khóa trước. Nó không liên quan đến chiến đấu. Không biết nó có liên quan gì đến các vật phẩm trong mấy game RPG không? Mặc dù nghe có vẻ như Sự khéo léo cũng có thể ảnh hưởng đến khả năng thành thạo vũ khí.

Hikaru khoanh tay, suy nghĩ.

Anh ta có 2 điểm trong Nhanh nhẹn nên có tổng cộng 15 điểm có thể được sử dụng. Vậy là có thể xác nhận rằng Tổng điểm = Tuổi + Thứ hạng.

Roland không có nhiều kiến thức về Soul Board. Có nghĩa là nó không phải là thứ mà một người bình thường có thể tiếp cận. Vì vậy, điều đó đã đặt ra câu hỏi: anh chàng Zernenko này đã phân bổ điểm của mình như thế nào? Không, không phải. Jill có lẽ đã nói với mình điều gì đó. Gloria chỉ hỏi mình về chức nghiệp. Có lẽ chủ sở hữu tự mình phân bổ điểm trong vô thức? Hoặc là…

Hoặc là có thể bằng cách đạt được một mức độ thông thạo nhất định, điểm sẽ tự động được phân bổ. Hẳn vậy, đó là trường hợp khả thi nhất. Giống như một phần thưởng cho những ai đã tập luyện chăm chỉ. Úi xời, khả năng này thực sự tuyệt vời. Tự do phân bổ điểm của mình về cơ bản là một lối tắt. Mình không cần phải luyện tập hay làm mấy trò đại loại vậy.

Hikaru đang trầm ngâm khi nghe thấy giọng nói.

「Tên nhóc đang làm cái quái gì trong phòng tham khảo vậy?」

「Chịu. Tao không thể đợi cho đến khi nó ra ngoài để anh em “giao lưu” tí . 」

「Hehehe. “Giao lưu”, hả? Ý mày là mình va vào nó hử. 」

Đó là hội Zernenko và những người bạn. Có vẻ như họ đã để mắt đến Hikaru vì cậu ấy được một lễ tân cưng chiều và điều đó đã làm họ chướng mắt.

Hả… lớn lối nhờ. Tôi cũng có ưa gì mấy ông đâu. Thật ra thì mấy ông cũng làm tôi hơi bị mệt óc đấy.

Một ý tưởng nảy ra trong đầu Hikaru. Cậu có thể tự mình phân bổ điểm Soul Board của người khác. Nếu như bình thường, điều đó là vô cùng thuận lợi cho chủ sở hữu. Nhưng nếu cậu sử dụng điểm để mở khóa thuộc tính thì sao? Nó sẽ chẳng dẫn tới điều gì cả. Hikaru cũng muốn biết những thuộc tính và kỹ năng khác trên Soul Board.

Khóe miệng Hikaru cong lên nở một nụ cười xấu xa.

【Mở khóa Soul Board? Yêu cầu 1 điểm.】

「Triển. 」

Tôi sẽ sử dụng số điểm còn lại của anh để khám phá phần còn lại của các thuộc tính có thể mở khóa. Đầu tiên là cái bảng lục giác.

【Ý chí】

.. 【Sức mạnh tinh thần】 0

.. 【Niềm tin】

.. 【Uy tín】 0

.. 【Cuốn hút】 0

Úi xời, ý chí! Với cái này, danh sách đã hoàn thành – Sinh lực, Sức mạnh phép thuật, Thể lực, Tốc độ, Khéo léo, Ý chí và Trực giác.

Hikaru cảm thấy tuyệt vời khi sự tò mò của mình được thỏa mãn.

Số không tròn trĩnh cho cả Uy tín và Cuốn hút, huh… Tội vãi. Mà không. Soul Board chỉ cung cấp thêm một chút thôi. Mình cũng làm gì có điểm Thể lực nào, nhưng không phải là mình không có sức mạnh cơ bắp. Thật an toàn khi cho rằng điểm từ Soul Board chỉ đơn giản là hàng tặng kèm.

Cậu cảm thấy tội lỗi khi sử dụng hết điểm của chỉ mình Zernenko - mặc dù có hơi muộn cho việc đó - vì vậy cậu cũng dùng điểm của hai người bạn của anh ta luôn.

Kết quả như sau:

【Sinh lực】

.. 【Phục hồi tự nhiên】 0

.. 【Thể lực】 0

.. 【Miễn dịch】

…. 【Kháng phép】 0

…. 【Kháng bệnh】 0

…. 【Kháng độc】 0

.. 【Nhận thức】

…. 【 Thị giác】 0

…. 【Thính giác】 0

…. 【Khứu giác】 0

…. 【Vị giác】 0

…. 【Xúc giác】 0

【Sức mạnh phép thuật】

.. 【Mana】 0

.. 【Sức mạnh Tinh linh】

…. 【Lửa】 0

…. 【Không khí】 0

…. 【Đất】 0

…. 【Nước】 0

…. 【Tạo dựng Phép thuật】 0

Anh ấy đã biết tất cả mọi thứ thuộc vềThể lực và Sự nhanh nhẹn.

【Khéo léo】

.. 【Khéo léo】 0

.. 【Tinh thông dụng cụ】

…. 【Rìu】 0

…. 【Máy dệt】 0

…. 【Gốm】 0

…. 【Nhạc cụ】 0

【Ý chí】

.. 【Sức mạnh tinh thần】 0

.. 【Đức tin】

…. 【Thánh】 0

…. 【Ác ma】 0

.. 【Uy tín】 0

.. 【Cuốn hút】 0

【Trực giác】

.. 【Bản năng】 0

.. 【Sáng suốt 】

…. 【Phát minh】 0

…. 【Mỹ thuật】 0

…. 【Âm nhạc】 0

.. 【Trí tuệ】

…. 【Số học】 0

…. 【Hiểu ngôn ngữ】 0

…. 【Đầu ra ngôn ngữ】 0

.. 【Bộ nhớ】 0

.. 【Phát hiện】

…. 【Phát hiện sự sống】 0

…. 【Phát hiện Mana】 0

Chậc chậc. Chết tiệt. Tôi không thể sử dụng hết số điểm của họ.

Hikaru tặc lưỡi trước một thứ hoàn toàn tầm thường. Ngẫu nhiên, hai người còn lại được phân bổ điểm tương tự như Zernenko với ba điểm là cao nhất. Những người đàn ông này là những chiến binh và đã rất mạnh mẽ ngay từ đầu. Hikaru nhận ra sẽ thật nực cười biết bao nếu các thuộc tính của họ bị tăng tối đa.

Bây giờ mình biết tất cả các thuộc tính cơ bản. Tiếp theo sẽ là kiểm tra xem có bao nhiêu Kỹ năng phát sinh (chẳng hạn như: Ám sát và Bắn tỉa). Thật không may, mình không thể nghiên cứu chúng.

Để kiểm tra chúng, cậu phải ngồi phân bổ điểm Kỹ năng cho những kẻ khinh thường cậu.

Thế nào mà chẳng được. Mình không thực sự cần thông tin ngay bây giờ. Nếu mình đụng phải ai đó có kỹ năng, mình sẽ chỉ kiểm tra Bảng linh hồn của họ.

Hikaru tự gật đầu khi nghiên cứu thông tin cần thiết cho nhiệm vụ của mình.

「Nó đi ra hay sao?」

「Tao buồn ngủ lắm rồi.」

Vẫn có những người đàn ông đang đợi Hikaru bên ngoài.

Sau khi rời khỏi Hội Mạo hiểm giả, Hikaru mua bữa trưa từ một quầy hàng. Cậu có thể phải ở ngoài thị trấn cả ngày. Cậu mua một cái bánh sandwich với giá 30 gilan. Cậu cũng đổ đầy nước vào bình của mình. Vài ánh mắt dõi theo cậu từ phía sau.

「Nó đi ra từ đằng đó.」

「Có vẻ như tên nhóc đó đã nhận một yêu cầu.」

「Bên ngoài thị trấn?」

「Có lẽ là vậy, dựa vào hướng nó đang đi.」

「Vậy thì hãy làm điều đó ở ngoài kia.」

「Hay. Nếu ta “giao lưu” với tên nhóc trong thị trấn, lính canh có thể đến lôi lên phường mất. 」

Họ là hội người hâm mộ của Jill và Gloria và số lượng của họ hiện giờ đã tăng lên sáu. Tiếp tục giữ khoảng cách, họ đuổi theo Hikaru. Họ tệ trong cái khoản bám đuôi này đến mức một mạo hiểm giả thông thường cũng có thể nhận ra ngay rằng anh ta đang bị theo dõi.

「Hmm? Hôm nay lại ra ngoài làm nhiệm vụ à? 」

Người đàn ông nói chuyện với Hikaru là người gác cổng vào hôm cậu đi ra ngoài thị trấn để thu thập những cây độc phát sáng.

「Hãy cẩn thận ở ngoài đó. Hãy luôn nhớ rằng: không bao giờ là quá cả. Cậu là một nhà thám hiểm chứ không phải một người bảo vệ như tôi. Sợ hãi không phải là một điều xấu. 」

「Tôi biết rồi. Nhưng cảm ơn vì lời khuyên của anh. 」

「Không có gì. Trẻ con cần những lời khuyên mà. 」

「………」

Đối xử với tôi như một đứa nhóc à, hiểu, hiểu. Queo, có khá nhiều người đàn ông cao to, vạm vỡ trên cái thế giới này nên so với họ, tôi có thể trông như một đứa trẻ. Nhưng tôi có bé đâu! Bé cái cc nhà ông ấy! Hikaru vừa cúi đầu vừa nghĩ.

Người gác cổng mỉm cười hài lòng.

「Được rồi.」

Lần trước cậu không thể suy nghĩ đúng đắn vì khi đó cậu tưởng như chết đói đến nơi. Nhưng lần này thì khác. Bây giờ cậu có thể quan sát xung quanh mình một cách cẩn thận.

Ngay bên ngoài cổng là một bến xe. Có nhiều loài sinh vật khác nhau ở đó, không chỉ con người. Á nhân. Elf. Cũng có cả khách du lịch và thương gia.

Phía trước nhà ga là một số nhà trọ và khi cậu đi xa hơn, cậu có thể nhìn thấy những trang trại. Không giống như những cái bên trong thị trấn, chúng được làm bằng gỗ và kém chất lượng hơn. Phía sau bức tường thành là những cánh đồng rộng nơi các hộ gia đình canh tác, làm ăn. Dù bất hạnh nhưng những người này vẫn kiên cường bám trụ.

Khi cậu đi xa hơn, ngày càng ít những ngôi nhà xuất hiện. Giờ đây, một mình cậu đứng trước Mẹ Thiên nhiên.

Con đường trước mặt trải dài hàng dặm tưởng chừng vô tận. Những đỉnh núi xanh biếc thấp thoáng xa xa. Những ngọn cỏ trên cánh đồng nhẹ nhàng uốn lượn như những con sóng bạc đầu trong gió, lộ ra những luồng gió thổi qua. Gần đó, một dòng suối chảy êm đềm, những chú chim bay vút lên trời cao, hót vang.

「Cuối cùng thì nhiệm vụ cũng bắt đầu.」

Hikaru đang có chút phấn khích. Và đằng sau cậu là sáu nhà thám hiểm.

「Được rồi. Ta nên bao vây đứa trẻ đó ngay bây giờ… Chờ đã, cái éo? 」

Họ không thể tin vào mắt mình. Hikaru lẽ ra phải ẩn mình sau một bụi cây cao, nhưng khi họ kiểm tra, cậu ấy đã biến mất.

Không ai có thể cảm nhận được Hikaru một khi cậu kích hoạt Ẩn Thân và khi chức nghiệp của cậu được chuyển đổi thành Ẩn Thần: Kẻ lang thang bóng tối. Không có ai ở Pond - không, cả vương quốc Ponsonia có thể làm được.

Bình luận (12)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

12 Bình luận


Câu cuối nghe mùi spoil
Xem thêm
Rồi liệu nó có trở nên bá đạo và làm hớp hồn mấy đứa con gái từ đó tạo nên một tác phẩm thanh niên bá đạo và dàn harem của mình như motip thông thường????
Xem thêm
SHown
Chủ post
Hình như là không
Xem thêm
SHown
Chủ post
T đọc đến đâu dịch đến đấy nên cũng chẳng biết về sau thế nào. Nhưng sắp tới cũng có kha khá đường cho anh em hít
Xem thêm
Xem thêm 2 trả lời
Tiếp tân gì mà hiểm thế không biết :v
Thanks~
Xem thêm
cảm giác cái hội này thuê toàn gái có toan tính :v 2/4 cô toàn đối đãi với tân binh như hạch
Xem thêm
Tks trans
Xem thêm
Tks trans~!!
Xem thêm
Lâu lâu em đi cướp tem tí hêhê
Xem thêm