Shimotsuki wa Mob ga Suki
Yagami Kagami Roha
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Chính truyện - Phần Ba

Chương 234 - Đầu voi đuôi chuột

54 Bình luận - Độ dài: 898 từ - Cập nhật:

    「Thế thôi, chuyện là vậy đấy」

   

    Kurumizawa-san nói vậy rồi mỉm cười dịu dàng.

    Hẳn là đã truyền đạt hết những gì muốn nói. Trong nụ cười đó lộ ra vẻ hài lòng, dù vẫn có cô đơn.

   

    「Diễn biến mà có thêm chút hồi hộp hay hào hứng thì vui rồi...... Tiếc thật ha」

   

    「............」

   

    「Ah, nói vậy cũng làm cậu khó xử nhỉ. Xin lỗi nhé, tớ không có bất mãn gì Koutarou đâu. Chỉ là...... khoảng thời gian từng yêu cậu, nếu mà tiếp tục được thêm ít lâu thì tốt biết mấy」

   

    Cô bắt đầu thong thả bước đi.

    Khoảng cách vài mét giữa cả hai đang dần thu hẹp lại.

   

    Và khi đến cạnh tôi―― cô bước ngang qua luôn.

    Như để tạo ấn tượng rằng chẳng còn gì luyến tiếc.

   

    Nhưng từ một vị trí mà tôi chẳng thể thấy mặt, Kurumizawa-san bỗng dừng lại bước chân.

   

    「......Cơ mà, chỉ chừng này thôi, hãy cho tớ được nói nhé」

   

    Chẳng buồn nhìn về hướng này, cô cứ vậy rồi nói.

   

    「Khoảng thời gian thích Nakayama thật sự vui lắm. Dù cảm xúc 『Yêu』 có là giả đi nữa, thì cảm giác 『Vui』 lúc đó tớ cảm thấy, tớ nghĩ là thật」

   

    Không phải toàn bộ những gì đã xảy ra đều là 『đồ giả』.

    Cô nhấn mạnh, rằng vẫn có 『đồ thật』 đàng hoàng.

   

    「Vậy nên, cảm ơn cậu」

   

    Bày tỏ sự biết ơn vào những giây phút cuối, Kurumizawa-san lại tiếp tục bước đi.

    Còn tôi―― thì ngoài những lời này ra, tôi chẳng còn nói được gì với cô nữa.

   

    「......Mong cô có được hạnh phúc」

   

    Dù chẳng thể mang lại hạnh phúc cho Kurumizawa-san.

    Dẫu có thế, tôi vẫn mong cô nở được nụ cười.

   

    Dù đây có khi chỉ là lời nói cửa miệng.

    Nhưng chỉ chừng này là bằng mọi giá, tôi muốn truyền đạt tới cô.

   

    「......Cảm ơn cậu」

   

    Cô đang nghĩ gì về những lời đó thế?

    Tôi chẳng biết, vì có thấy được mặt cô đâu.

    Cô đã cách xa vài mét rồi, cả giọng nói giờ cũng nhỏ tới mức khó mà nghe được.

   

    Nhưng nếu tôi không nhầm...... thì giọng cô, hình như hơi run rẩy.

   

    Không lẽ, là khóc à?

    Dù lòng đang bận tâm, nhưng trước khi kịp xác nhận―― thì cô đã rời sân thượng mất.

   

    Như để không khiến tôi phải thấy tội lỗi.

    Nghĩ lại thì cô...... đến tận phút cuối vẫn điềm nhiên mà không hề biến sắc.

   

    Lại cố rồi, trông đau đớn quá đi.

   

   

   

   

   

    Dù gì đi nữa―― thì với nó, vở romcom của tôi và Kurumizawa-san đã hạ màn.

   

    「......Thế là hết rồi à?」

   

    Cảnh cuối nhạt nhẽo quá thể khiến tôi hoang mang.

    Tôi đã tưởng là sẽ có gì đó kịch tính hơn.

    Tôi đã tưởng là sẽ căng cực hơn nhiều sau khi nửa đầu đã kéo rê đến thế.

   

    Vậy mà vũ đài lại tối đi quá nhanh.

   

    Không khác gì 『đầu voi đuôi chuột』 cả.

    Trước cái tiến triển story có thể gọi là tượng trưng cho một tác phẩm tệ hại này, tôi bất giác gục đầu mình xuống.

   

    「Rốt cuộc thì lần này vẫn bị xoay à」

   

    Cắn chặt môi.

    Siết chặt tay.

    Phát cáu vì bản thân chẳng thể làm gì, cơn giận dâng lên trong tôi.

   

    Nhưng mà thế cũng chỉ trong thoáng chốc.

   

    「――――」

   

    Đột nhiên thấy rã rời, tôi thở dài.

   

    「Một nhân vật có thể kích động và phát cáu vào lúc này...... có khi đã thành được nhân vật chính」

   

    Giờ phút này rồi thì nổi cáu làm gì nữa.

    Thế nên, tôi quyết định từ từ rời sân thượng.

   

    Xét về mặt kết quả―― thì cứ thế này, quan hệ giữa tôi và Shiho sẽ về lại như xưa.

    Chỉ có mỗi Kurumizawa-san là gặp phải bất hạnh ở phần Ba này chứ mấy nhân vật khác chẳng có thay đổi gì đáng kể.

    Còn câu chuyện, thì vẫn đang thong dong tiến tới.

   

    Rốt cuộc thì chuyện lần này chỉ là về việc 『Ryuuzaki Ryouma đã thức tỉnh』.

   

    ......À đâu, có thật thế không đây.

    Có khả năng là có gì đó tại trang nào đó tôi không biết đã thay đổi mà tôi chẳng hề hay, và tôi chẳng thể phủ nhận được khả năng đó.

   

    Biết thì biết thế, nhưng tính cách nhân vật của tôi quá yếu để mà lĩnh hội được thay đổi kia.

    Vì là nhân vật nền mà, thế nên dù chẳng biết thì câu chuyện vẫn cứ tiến tới thôi.

   

    Vậy nên, như mọi khi...... tôi phó mặc cho dòng đời xô đẩy mà chẳng làm gì hết.

   

    (Nếu đã thức tỉnh, thì làm gì đi chứ......)

   

    Tôi chẳng muốn nghĩ đến chuyện đấy đâu.

    Nhưng tôi vẫn không thể không cầu.

   

    「Ryuuzaki này...... những nữ nhân vật mà chỉ mày mang lại được hạnh phúc, có rất nhiều đấy」

   

    Nếu mày thật sự là một 『nhân vật chính-sama』.

    Thì hãy làm gì đi. Hãy cho họ thứ 『hạnh phúc』 mà tao đã không thể làm được đi.

   

    Nếu không, thì sẽ chẳng được đền đáp.

   

    Cả Azusa, cả Kirari, cả Yuzuki, cả Mary-san, và cả Kurumizawa-san...... một câu chuyện romcom khép lại mà chẳng một ai có được hạnh phúc.

   

    Thì dư vị nó để lại, sẽ tệ cực kỳ――

Bình luận (54)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

54 Bình luận

CHỦ THỚT
TRANS
Hay cho câu『đầu voi đuôi chuột』, chẳng làm được gì dù biết câu chuyện trớt quớt thì hẳn sẽ thấy bất lực lắm.
Cầu hạnh phúc cho người con gái mình không thể mang đến hạnh phúc, người mang đến được hạnh phúc cho ẻm lại chẳng biết cách mang đến hạnh phúc cho ai, thì thôi, không gì quý hơn độc lập tự do.
Xem thêm
Câu "Chúc cô hạnh phúc" của Kou đúng bất lực luôn. Giống mấy anh có ny xong chia tay nói câu này, chỉ biết nhìn ny đi mà ko làm đc gì :))
Xem thêm
@shuu21: khác nhé, câu của mấy ng chia tay mang dư vị đắng hơn nhiều =))
Xem thêm
Xem thêm 4 trả lời
Ngoài mama Shiho và Shiho thì có lẽ Kurumizawa là nhìn thấy bản chất thật trong con người của main ngay lần đầu gặp mặt, cô thấy được sự ấm áp, không hề căng thẳng và cảm giác như người thân khi ở cạnh, chắc chắn cô gái này có yêu main, có lẽ cũng đã trở lên sâu đậm. Nhưng không may là chỉ số ít người là mama Shiho và Shiho là đủ khả năng ngăn ngừa chất độc từ Ryuuzaki, Kurumizawa chỉ là người bình thường, cô không có khả năng đó, giống như khả năng "thấu thị yêu linh" vậy, cô không hề có, và cô trúng độc và rồi sẽ trở lên đau khổ như các nữ phụ khác, nhưng dường như có một khác biệt thật to lớn, chất độc đúng là khiến cô mất đi cảm xúc thật sự của trái tim cô nhưng cô vốn là người có bản tính không bị chi phối bởi những cảm xúc dễ dãi nên đã nhận ra sự vô lý trong thay đổi của mình, cô cảm giác rằng có gì đó rất quan trọng đã bị lấy mất, cô phát hiện ra có sự hời hợt trong cái thay đổi kia, điều mà các nữ phụ khác không thể nhận thấy được, vì vậy mà cô đã đau khổ, tâm can giằng xé và chắc chắn đã có sự đấu tranh để giành giật lại con người thật của mình, nhưng đáng tiếc chất độc đã ngấm sâu, bản năng mạnh mẽ không thể giải độc, càng không thể ngăn ngừa chất độc, và đáng thương rằng cô sẽ bị chất độc làm héo mòn vì đau khổ. Thực sự tôi vẫn mong một ngày cô được cứu rỗi, cảm xúc của cô bị chất độc chi phối, đó là cảm xúc giả, hy vọng tác giả sẽ giải thoát cho cô, một người thật sự xứng đáng.
Xem thêm
Lo chuyện của Shiho đi , ko có năng lực mà cứ lo cho người khác . Rồi 1 ngày mai bất chợt Shiho đi đâu như đợt cúm hôm nọ thì lại nhu nhược à ?
Xem thêm
:)))) nói như nói, nó cơ bản là 1 thằng quá tốt bụng, điểm quá tốt bụng đấy cũng là 1 điểm mà shiho yêu rất nhiều ở koutarou, nó đơn giản chỉ muốn đem lại hạnh phúc hoặc tạo 1 cái môi trường hạnh phúc cho những người con gái có mối quan hệ đặc biệt với nó thôi
Xem thêm
@MeuDen: nhưng chính nó tư duy là nó ko làm đc gì và ko giúp đc gì vì nó là nv nền và nó chỉ muốn Shiho hạnh phúc tại sao còn nhúng tay vào ? Nó đã bt bản thân mình ko bh đủ tầm giải quyết r mà còn đòi ng khác hạnh phúc . Chính Kouu nó bảo chỉ Long ms khiến mấy con điên kia hạnh phúc chứ kp nó mà
Xem thêm
Xem thêm 3 trả lời
thanks for chapter
Xem thêm
Chà, không muốn đặt tâm tư cho 1 người con gái nào khác ngoài Shiho, nhưng trong đầu thì luôn canh cánh việc các nữ phụ khác sẽ không hạnh phúc ? Tự trách bản thân vì không làm được gì cho họ ? Nhận thức được bản thân chỉ là một nhân vật nền rồi mà bành trướng ảnh hưởng vẫn rộng quá nhỉ ?
Ở đây tôi không nói muốn main phải vô cảm, nhưng thằng main hình như hơi quá tham lam rồi thì phải ?
Từ khi tự phong cho mình cái chức nhân vật chính harem thì lại đá luôn cái danh hiệu mẹ thiên hạ à ?
Khả năng can thiệp và giúp đỡ với cương vị 1 người ngoài cuộc cũng nên có giới hạn thôi chứ ?
"Mỗi người đều là nhân vật chính trong câu chuyện của cuộc đời họ". Nhưng có phải là nhân vật chính trong câu chuyện cuộc đời của người khác đâu ?
Trời đất, cố gắng cảm thông cho lối suy nghĩ bao đồng của main đến bây giờ, cố gắng bênh nó đến bây giờ mà tôi mệt mỏi quá rồi.
Xem thêm
Chẳng có ai là người ngoài cuộc ở đây cả:)))) 5 đứ nhân vật nữ đều có mối quan hệ nhất định nào đó với koutarou thôi, vì có mối quan hệ mà main nó phải giúp bọn nó với sự tốt bụng vốn có của nó, cũng vì thế mà khi thấy 5 đứa đấy không được hanh phúc thì nó cũng khó chịu theo, cũng chỉ vì cả 5 đứa đều có mối quan hệ đặc biệt với nó mà?
Xem thêm
@MeuDen: Thôi đi ông , nó từ đầu đã cãi là chỉ con em nó ms đáng quan tâm còn bọn kia nó ko để ý , xong bh nó lại nhảy vào =))))
Xem thêm
Xem thêm 3 trả lời
tôi mới đọc đến chương này, có lẽ nào anh Long sẽ tán được Shiho
Xem thêm
cá nhân mà thấy thì chuyện của bé hồng có hơiiiiii hụt hẫng nhỉ
Xem thêm
Om nom nom nom
Xem thêm
:)) do sự can thiệp của thần đấy cu đần
Xem thêm
Main ở vol3 rác vãi
Xem thêm
Không rác sao làm nổi bật vai trò của nhân vật khác được ông
Xem thêm
Chứ một mình nó sao gánh hết truyện được :)) bản thân nó đã tồn tại giữa một bể xích của những mối quan hệ rắc rối r, k có ai giúp sao nó gỡ hết được
Xem thêm
main à , t đang mong m thức tỉnh ma vương đấy
Xem thêm